Tình thế tiến thoái lưỡng nan của Đinh Bộ Lĩnh, giữa mối họa ngoại xâm từ Nam Hán và mối lo nội phản từ Ngô Nhật Khánh, đã khiến anh trằn trọc suốt đêm. Ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ phủ đường, in bóng những đường nét uốn lượn của kiến trúc cung đình lên nền gạch lạnh lẽo. Anh biết rằng không thể né tránh. Quyết định phải được đưa ra, và nó sẽ quyết định vận mệnh của cả Đại Việt.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa chạm tới đỉnh Tháp Nghinh Phong, Đinh Bộ Lĩnh đã triệu tập một cuộc họp khẩn với những tướng lĩnh và quân sư cốt cán nhất. Không còn vẻ mệt mỏi của đêm trước, khuôn mặt anh giờ đây toát lên sự kiên quyết tột độ. Anh mặc bộ áo bào màu nâu đất, thắt lưng da giản dị, nhưng ánh mắt anh rực lửa, thể hiện ý chí sắt đá của một người nắm giữ vận mệnh quốc gia.
Tô Ẩn và Lữ Kính đã có mặt từ sớm. Tô Ẩn, với bộ y phục xanh đậm, dáng người mảnh khảnh nhưng ẩn chứa sự tinh anh, đứng trầm tư bên bàn bản đồ. Lữ Kính, trong bộ giáp trụ quen thuộc, vết thương ở vai đã không còn là nỗi bận tâm, ánh mắt ông nhìn thẳng về phía Đinh Bộ Lĩnh, sẵn sàng đón nhận mọi mệnh lệnh.
"Tình thế cấp bách, không thể chần chừ!" Đinh Bộ Lĩnh mở lời, giọng anh vang dội, dứt khoát. "Nam Hán đã áp sát cửa Đông, trong khi tàn dư của Ngô Nhật Khánh và Lư Hàn vẫn còn lẩn trốn, nhăm nhe phản loạn. Chúng ta phải chia binh, đối phó với cả hai mối họa."
Anh nhìn Tô Ẩn, ánh mắt đầy tin cậy: "Tô Ẩn, ta giao cho ngươi trọng trách lớn. Ngươi sẽ thủ Bạch Đằng!"
Lời nói của Đinh Bộ Lĩnh khiến nhiều người ngạc nhiên. Tô Ẩn là quân sư, không phải võ tướng. Nhưng anh hiểu rằng, Đinh Bộ Lĩnh đang đặt cược vào trí tuệ và mưu lược của mình. Tô Ẩn lập tức cúi đầu, giọng anh kiên định: "Thần xin tuân lệnh! Dù phải đổ máu, thần cũng sẽ không để quân Nam Hán vượt qua Bạch Đằng!"
Đinh Bộ Lĩnh tiếp tục chỉ đạo: "Ngươi sẽ có trong tay ba ngàn binh lính tinh nhuệ của Hoa Lư, cùng với quân đội của các đạo phía Đông đã trung thành. Ta cũng sẽ điều thêm Phạm Bạch Hổ đến hỗ trợ ngươi. Phạm Bạch Hổ sẽ là phó tướng, giúp ngươi củng cố phòng tuyến và chỉ huy binh lính." Anh nhìn Phạm Bạch Hổ, vị lão tướng râu tóc bạc phơ, đang đứng nghiêm trang. "Phạm lão tướng, ngươi đã từng kinh qua bao trận mạc. Hãy giúp Tô Ẩn biến Bạch Đằng thành mồ chôn quân Nam Hán!"
Phạm Bạch Hổ tiến lên một bước, cung kính đáp lời: "Lão thần xin dốc sức, dù thân này có nát xương cũng nguyện bảo vệ bờ cõi!" Ông vẫn mặc chiếc áo vải bố đơn giản, nhưng trên vai ông đã khoác thêm một tấm áo giáp nhẹ bằng da thuộc, chuẩn bị cho trận chiến sắp tới.
Sau đó, Đinh Bộ Lĩnh quay sang Lữ Kính, ánh mắt anh đầy vẻ tin tưởng: "Lữ Kính, ngươi sẽ tiếp tục dẹp loạn Trà Hương và truy bắt bằng được Ngô Nhật Khánh cùng Lư Hàn! Mang theo năm ngàn tinh binh và lực lượng của các đạo miền Trung đã được chỉnh đốn. Ta muốn dứt điểm hoàn toàn mầm mống phản loạn này."
Lữ Kính, với vẻ mặt cương nghị, tay nắm chặt chuôi kiếm, bước lên. "Thần xin thề, không diệt được Ngô Nhật Khánh và Lư Hàn, thần thề không trở về!"
Đinh Bộ Lĩnh gật đầu hài lòng, rồi nói thêm: "Ngươi hãy nhớ, không chỉ dẹp loạn, mà còn phải củng cố lòng dân, thực thi 'Thiên Minh Lệnh' tại Tam Đái. Những kẻ bị lôi kéo phải được khoan hồng, những kẻ chủ mưu phải bị trừng trị thích đáng."
Cuối cùng, Đinh Bộ Lĩnh tự giao cho mình trọng trách cuối cùng: "Về phần ta, ta sẽ giữ trung châu, bảo vệ Hội Trị Sự và kinh đô Hoa Lư. Ta sẽ làm hậu phương vững chắc cho các ngươi, cung cấp binh lương, quân tiếp viện. Ta cũng sẽ giữ liên lạc với các đạo khác, chuẩn bị cho mọi tình huống bất ngờ. Và ta sẽ canh chừng Trần Lãm, phòng trường hợp hắn có mưu đồ."
Kế sách "Lưỡng đạo phân binh" – chia quân thành hai đạo chính, một đối phó ngoại xâm, một dẹp yên nội loạn – đã được quyết định. Cuộc họp kết thúc, không khí trong đại điện vẫn còn căng thẳng, nhưng đã có một kế hoạch rõ ràng, một mục tiêu cụng rõ ràng. Từng tướng lĩnh ra về, chuẩn bị cho nhiệm vụ của mình. Tiếng trống thúc giục vang lên từ các doanh trại, binh lính khẩn trương tập hợp. Từ Hoa Lư, những đoàn quân với những lá cờ bay phấp phới bắt đầu di chuyển, một hướng ra Đông, một hướng vào Nam. Đại Việt đang bước vào một cuộc chiến sinh tử, quyết định vận mệnh của cả một dân tộc.