CHƯƠNG 96 – LỬA LOẠN TỪ CỬA ĐÔNG

 Sau Hội nghị Huyết Thệ, Đinh Bộ Lĩnh vẫn chưa thể hoàn toàn yên tâm. Dù "Huyết Thệ Tam Điều" đã được các đạo trung thành chấp nhận, nhưng sự vắng mặt của Trần Lãm và Ngô Nhật Khánh vẫn là một cái gai trong lòng. Anh biết rằng sự ổn định mà mình đang nỗ lực xây dựng vẫn còn rất mong manh. Và rồi, một mối đe dọa mới, lớn hơn tất cả những gì đã đối mặt từ trước đến nay, đã xuất hiện từ phía Đông, khiến toàn bộ Trường Yên phải rúng động.

Một buổi chiều muộn, khi hoàng hôn buông xuống phủ một màu cam đỏ rực rỡ lên những mái ngói cong của kinh đô Hoa Lư, một tên thám tử thuộc đội của Tô Ẩn, với dáng vẻ kiệt sức nhưng ánh mắt đầy vẻ kinh hãi, đã lao thẳng vào đại điện. Hắn mặc bộ đồ thám tử màu xanh rêu đã sờn rách, khuôn mặt lấm lem bùn đất và mồ hôi. Hắn quỳ sụp xuống trước Đinh Bộ Lĩnh, giọng đứt quãng vì thở dốc.

"Bẩm... bẩm Chủ công! Tin khẩn! Cực kỳ khẩn cấp!" Hắn thở hổn hển, cố gắng lấy lại hơi. "Quân Nam Hán... quân Nam Hán đã bắt đầu tiếp cận bờ biển Đông của Đại Việt! Hạm đội của chúng rất lớn, với những chiến thuyền cao ngất, cột buồm dựng thẳng tắp như rừng cây, đang di chuyển chậm rãi về phía cửa sông!"

Tin tức này như một đòn sét đánh ngang tai. Nam Hán, một cường quốc phương Bắc, luôn nhăm nhe dòm ngó Đại Việt. Giờ đây, khi nội bộ Đại Việt vừa mới dẹp yên một cuộc phản loạn nhưng vẫn còn nhiều rạn nứt, chúng đã không bỏ lỡ thời cơ để can thiệp. "Chúng có thể can thiệp nội chiến Việt!" tên thám tử nhấn mạnh, giọng run rẩy. Hắn đã tận mắt thấy những lá cờ đen với hình rồng vàng năm móng, biểu tượng của hoàng gia Nam Hán, bay phấp phới trên những con thuyền lớn, ánh lên vẻ uy hiếp.

Không khí trong đại điện lập tức trở nên căng như dây đàn. Tô Ẩn bước lên, gương mặt anh trầm trọng. Anh mặc bộ áo bào màu lam nhạt, tay vuốt chòm râu ngắn, ánh mắt nhìn thẳng vào Đinh Bộ Lĩnh. "Chủ công, Nam Hán luôn âm mưu thôn tính nước ta. Chúng đang lợi dụng sự bất ổn nội bộ để hành động. Chúng ta phải hành động ngay lập tức!"

Phạm Bạch Hổ, lão tướng già với bộ râu bạc phơ và dáng vẻ uy nghi, cũng bước tới. Ông mặc bộ chiến bào vải bố màu xám, biểu tượng của một đời binh nghiệp. "Chủ công! Kẻ thù từ phương Bắc là mối họa ngàn đời. Chúng ta phải phòng thủ cửa sông Bạch Đằng! Nơi ấy địa thế hiểm yếu, có thể dùng cọc gỗ để chặn đánh thủy quân của chúng, giống như Ngô Quyền xưa kia!" Ông vung tay chỉ ra ngoài cửa, như thể đang nhìn thấy con sông Bạch Đằng cuồn cuộn sóng nước.

Lời đề xuất của Tô Ẩn và Phạm Bạch Hổ là hợp lý, nhưng Đinh Bộ Lĩnh lại rơi vào một tình thế tiến thoái lưỡng nan. Anh ngồi lặng lẽ trên ghế, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn dần lụi tắt, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Gương mặt anh hiện lên vẻ ưu tư sâu sắc, gánh nặng của cả một dân tộc đang đè nặng lên đôi vai gầy. Anh biết rằng, bất kỳ quyết định nào lúc này cũng đều có thể dẫn đến những hậu quả khôn lường.

Cuối cùng, Đinh Bộ Lĩnh khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Anh ngẩng đầu lên, nhìn Tô Ẩn và Phạm Bạch Hổ, giọng anh trầm khàn, như đang tự vấn chính mình:

“Nếu ta chống ngoại, trong sẽ phản. Nếu ta diệt phản, ngoại sẽ vào.”

Lời nói của Đinh Bộ Lĩnh chứa đựng một sự thật cay đắng. "Trong sẽ phản" ám chỉ những thế lực còn bất mãn, còn chưa thực sự quy phục như Trần Lãm, và đặc biệt là Ngô Nhật Khánh cùng tàn dư của Huyết Ảnh vẫn còn lẩn trốn. Nếu Trường Yên tập trung binh lực chống lại Nam Hán, những kẻ đó có thể lợi dụng thời cơ nổi dậy, gây ra họa lớn từ bên trong. Ngược lại, nếu anh dồn toàn lực truy diệt Ngô Nhật Khánh và dẹp bỏ hoàn toàn nội phản, thì quân Nam Hán sẽ có cơ hội thuận lợi để xâm lược, khiến Đại Việt rơi vào cảnh nước mất nhà tan.

Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Mối họa "Lửa loạn từ cửa Đông" không chỉ đến từ Nam Hán, mà còn đến từ chính những rạn nứt trong lòng Đại Việt. Đinh Bộ Lĩnh phải đưa ra một quyết định sống còn, không chỉ cho Trường Yên, mà cho vận mệnh của toàn bộ giang sơn. "Thiên Đạo Khải Minh" giờ đây phải đối mặt với thử thách lớn nhất: làm thế nào để giữ vững "đạo" khi cả bên trong lẫn bên ngoài đều đang muốn phá vỡ nó?