Chiến thắng Cố Ải vang dội như một tiếng sấm dội tan mây mù, xua đi những u ám bao trùm Trường Yên. Quân “Đại Ngô phục quốc” của Ngô Nhật Khánh và Lư Hàn đã bị đánh tan tác, mưu đồ phản loạn bị dập tắt ngay từ trong trứng nước. Lòng dân Tam Đái, sau những ngày tháng lầm than dưới ách cai trị của kẻ nổi dậy, đã một lần nữa hướng về chính nghĩa của Đinh Bộ Lĩnh. Tuy nhiên, Đinh Bộ Lĩnh hiểu rằng, dù chiến thắng quân sự đã đạt được, nhưng những vết rạn nứt trong khối đoàn kết của các đạo vẫn còn đó. Mối lo về lòng người, về sự đồng lòng, vẫn là gánh nặng lớn nhất.
Để củng cố lại niềm tin và khẳng định quyết tâm thống nhất giang sơn, Đinh Bộ Lĩnh quyết định tổ chức một đại hội lớn tại Nghĩa Sơn – nơi linh thiêng đã chứng kiến sự ra đời của "Hội Trị Sự Tam Trụ". Lần này, quy mô lớn hơn, với sự tham gia của tất cả các đại diện đạo, tướng lĩnh, quan văn, và cả những trưởng lão, những người có uy tín trong dân chúng từ khắp các vùng đất đã quy phục.
Sáng hôm ấy, Nghĩa Sơn ngập tràn trong ánh nắng vàng dịu, chiếu rọi lên những tảng đá rêu phong và những cây cổ thụ sừng sững. Khắp nơi treo cờ "Nghĩa Đạo" màu vàng rực, bay phấp phới trong gió, mang theo khí thế hào hùng của người chiến thắng. Các đại diện đạo tề tựu đông đủ, ai nấy đều mặc những bộ trang phục truyền thống của vùng mình, nhưng tất cả đều mang theo vẻ nghiêm trang và kính cẩn. Những vị tướng lĩnh như Lữ Kính, vết thương ở vai đã hoàn toàn bình phục, mặc bộ giáp trụ sáng loáng, đứng cạnh Phạm Bạch Hổ với bộ áo vải giản dị nhưng ánh mắt kiên nghị. Tô Ẩn đứng phía sau Đinh Bộ Lĩnh, ánh mắt anh quét một lượt qua đám đông, dò xét từng biểu cảm trên khuôn mặt các đại diện.
Đinh Bộ Lĩnh bước ra giữa am thờ, anh mặc bộ áo bào màu nâu đất đơn giản, nhưng dáng người anh toát lên vẻ uy nghi của một vị minh chủ. Anh không nói về chiến thắng ở Cố Ải, không khoe khoang công lao. Thay vào đó, anh nhìn thẳng vào từng khuôn mặt, ánh mắt anh sâu thẳm, chất chứa cả sự kỳ vọng và những nỗi lo chưa nguôi.
"Chư vị huynh đệ, chư vị trưởng lão!" Đinh Bộ Lĩnh cất giọng trầm hùng, vang vọng khắp Nghĩa Sơn. "Chúng ta đã đánh bại giặc loạn ở Tam Đái, đã bảo vệ được 'Thiên Minh Lệnh'. Nhưng mối họa về sự chia rẽ vẫn còn đó. Kẻ phản nghịch có thể bị diệt, nhưng lòng người vẫn có thể bị lung lay. Ta muốn các ngươi, những người đã cùng ta đi qua bao máu lửa, cùng ta dựng nên một lời thề son sắt, để thiên hạ này mãi mãi không còn cảnh binh đao, không còn cảnh dân chúng lầm than!"
Anh dừng lại, hít một hơi sâu, rồi giơ cao một chén rượu huyết được pha từ máu một con vật thiêng liêng, thể hiện sự nghiêm túc và thiêng liêng của lời thề. "Đây là Huyết Thệ Tam Điều! Ai đồng lòng với ta, hãy cùng uống chén này!"
Rồi, anh đọc rõ ràng từng điều một, giọng nói vang dội như lời khắc vào đá:
“Một là, từ nay thiên hạ chỉ có một chủ, không vương quyền riêng rẽ! Mọi danh xưng vương hầu, mọi tước vị tự phong đều là vô nghĩa. Mọi đạo đều là một phần của Đại Việt thống nhất, dưới sự lãnh đạo của người được thiên hạ suy tôn. Quyền lực duy nhất thuộc về 'Thiên Minh Lệnh' và Hội Trị Sự Tam Trụ, vì dân mà hành động!”
“Hai là, các đạo không được phân chia bờ cõi riêng, không tự lập quân đội riêng! Binh quyền thống nhất về Trường Yên, để tránh cảnh cát cứ, thôn tính lẫn nhau. Mọi việc đều phải tuân theo quy tắc chung, cùng bảo vệ biên cương, cùng xây dựng quốc gia!”
“Ba là, không để giặc ngoại can thiệp vào nội bộ, không câu kết với kẻ thù bên ngoài để mưu đồ riêng! Đại Việt là một khối thống nhất, mọi mưu đồ lợi dụng ngoại bang để đạt được quyền lợi cá nhân sẽ bị trừng trị thích đáng!”
Sau khi đọc xong ba điều, Đinh Bộ Lĩnh nhìn khắp lượt các khuôn mặt. Sự im lặng bao trùm Nghĩa Sơn. Đây là những điều khoản cực kỳ cứng rắn, đòi hỏi sự từ bỏ hoàn toàn quyền lực cá nhân và sự tự chủ của mỗi đạo. Nó là một cuộc "cách mạng" về tư duy cai trị.
Lữ Kính là người đầu tiên bước lên, đón lấy chén rượu huyết từ tay Đinh Bộ Lĩnh. "Thần xin thề, nguyện một lòng theo Chủ công, vì Đại Việt thái bình!" Ông uống cạn chén rượu, khuôn mặt cương nghị. Tiếp theo là Phạm Bạch Hổ, Tô Ẩn, và từng vị đại diện của các đạo trung thành, lần lượt bước lên, trang trọng uống chén huyết thệ, lời thề vang vọng khắp không gian, như hòa vào tiếng gió núi.
Tuy nhiên, trong số những người có mặt, một sự vắng mặt đáng chú ý đã được ghi nhận: không có Trần Lãm, và dĩ nhiên, không có Ngô Nhật Khánh. Mặc dù Trần Lãm đã dâng mộc phù, nhưng việc ông không đến dự Hội nghị Huyết Thệ, ngay cả khi được mời đích danh, là một dấu hiệu rõ ràng. Nó cho thấy ông vẫn giữ một sự độc lập nhất định, hoặc ít nhất là không muốn bị ràng buộc bởi một lời thề quá chặt chẽ. Nhật Khánh thì đã trở thành kẻ phản nghịch công khai, sự vắng mặt của hắn là điều hiển nhiên.
Kết thúc Hội nghị Huyết Thệ, ba điều khoản đã được thiết lập, và niềm tin của những người trung thành đã được củng cố. Nhưng sự vắng mặt của những thế lực quan trọng, dù là vì bất mãn hay vì toan tính, đã khẳng định một sự thật đau lòng: khối Trị Sự rõ ràng đã rạn nứt một cách sâu sắc. "Thiên Đạo Khải Minh" giờ đây đang được xây dựng trên một nền móng không hoàn toàn vững chắc, và cuộc chiến giành lấy sự đồng lòng của toàn bộ giang sơn vẫn còn là một thử thách lớn lao đối với Đinh Bộ Lĩnh.