Sau Hội nghị Nghĩa Sơn và quyết định thành lập "Hội Trị Sự Tam Trụ," mặc dù có được sự đồng thuận từ các đạo trung thành, nhưng nội bộ Trường Yên vẫn chưa thực sự yên bình. Lời chỉ trích của Ngô Nhật Khánh và sự vắng mặt của Trần Lãm tại hội nghị đã gieo rắc những hạt mầm lo lắng về một cuộc chiến tư tưởng khốc liệt hơn. Và chẳng bao lâu sau, những lo lắng đó đã trở thành hiện thực.
Một buổi chiều u ám, khi những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát trắng ở Bố Hải Khẩu, một bóng người bí ẩn xuất hiện trước cổng trấn. Đó là một sứ giả mặc áo đen tuyền, chiếc áo khoác rộng thùng thình che kín gần hết thân hình gầy gò, chiếc mũ trùm đầu che khuất khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt sắc lạnh và cặp môi mỏng. Hắn đi bộ một mình, không ngựa, không tùy tùng, như một bóng ma hiện về từ cõi chết. Hắn yêu cầu được gặp Trần Lãm – vị "Long đầu" đã quy phục Đinh Bộ Lĩnh nhưng vẫn giữ thái độ trầm mặc.
Quân lính Bố Hải Khẩu vốn nổi tiếng là những người kiên cường và trung thành với Trần Lãm, nhưng khi đối diện với kẻ lạ mặt này, họ vẫn cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo tỏa ra. Hắn ta được dẫn vào phủ đường của Trần Lãm. Vị lão tướng, với bộ râu bạc phơ và mái tóc dài buông xõa trên vai, đang ngồi trước bàn trà bằng gỗ mun chạm trổ hình sóng biển. Ông mặc một bộ áo bào màu lam ngọc, thanh nhã nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghi của một vị tướng lĩnh biển cả.
Kẻ áo đen không hề cúi chào, cũng không nói lời xã giao. Hắn chỉ lặng lẽ rút ra một cuộn mật thư được cuộn tròn tinh xảo, bên ngoài buộc bằng một sợi chỉ đen tuyền. Hắn đặt nó lên bàn, đẩy nhẹ về phía Trần Lãm. Giọng hắn khàn khàn, như tiếng gió thổi qua khe đá: "Thư từ Đại Ngô. Chúng ta đợi ngài tại bến Bình Lạc. Thời cơ đã đến. Đại Ngô trở lại."
Nói xong, hắn không đợi Trần Lãm phản ứng, chỉ khẽ gật đầu rồi quay lưng đi thẳng, biến mất vào bóng tối chạng vạng. Trần Lãm cầm lấy cuộn mật thư, cảm nhận cái lạnh buốt từ nó. Ông mở ra, đọc lướt qua. Nét chữ sắc sảo, nội dung kêu gọi ông cùng hợp tác lật đổ Đinh Bộ Lĩnh, phục hưng triều Ngô. Trần Lãm khẽ nhếch mép, một nụ cười khó hiểu thoáng qua trên gương mặt già nua. Ông đã lường trước điều này.
Ông biết rằng đây là một thử thách, một cái bẫy. Nếu công khai từ chối, Ngô Nhật Khánh và thế lực đứng sau hắn sẽ coi ông là kẻ thù và có thể ra tay bất cứ lúc nào. Nếu đồng ý, ông sẽ phản bội lời hứa với Đinh Bộ Lĩnh và chính nghĩa mà ông đã chọn. Trần Lãm không muốn quay lại con đường máu xương.
Sau một lúc trầm tư, Trần Lãm giả vờ tiếp nhận lời đề nghị. Ông cử người đến bến Bình Lạc để "thám thính" và biểu lộ ý "đồng thuận" một cách mập mờ, để phe Ngô Nhật Khánh không nghi ngờ. Nhưng cùng lúc đó, ông bí mật triệu tập một vị tướng thân tín nhất của mình, người đã theo ông từ những ngày đầu, trao cho một bức thư cảnh báo Bộ Lĩnh. Bức thư được viết bằng chữ thảo nhanh chóng, giấu kín trong đế giày của sứ giả.
Nội dung bức thư của Trần Lãm không chỉ báo tin về lời mời gọi của Ngô Nhật Khánh, mà còn hé lộ sự tồn tại của tổ chức bí mật "Huyết Ảnh". "Chủ công," Trần Lãm viết, "kẻ áo đen không đơn độc. Phía sau Ngô Nhật Khánh là một tổ chức bí mật mang tên Huyết Ảnh. Chúng trung thành tuyệt đối với nhà Ngô, tin rằng huyết thống là tất cả. Chúng chuyên ám sát những kẻ được coi là 'phản tộc' và tuyên truyền ngầm về sự 'chính thống' của triều Ngô, gieo rắc sự ngờ vực trong lòng dân. Kẻ áo đen đến từ tổ chức này. Cẩn trọng, Chủ công. Mưu đồ của chúng sâu xa hơn những gì chúng ta thấy."
Bức thư từ Bố Hải Khẩu, mang theo tin tức về kẻ đưa tin áo đen và tổ chức Huyết Ảnh, nhanh chóng đến tay Đinh Bộ Lĩnh. Gương mặt anh chợt tối sầm lại. Vậy ra, lời khai của kẻ sát thủ bị bắt ở Trường Yên không phải là giả. "Huyết Ảnh" thực sự tồn tại, và chúng đang là một mối hiểm họa lớn hơn bất kỳ sứ quân nào trước đây, bởi chúng tấn công vào tận gốc rễ niềm tin và chính nghĩa. "Đạo sinh từ dân, không từ chính khí ngụy lập", lời chỉ trích của Ngô Nhật Khánh vang vọng trong tâm trí anh, giờ lại càng được củng cố bởi sự tinh vi của Huyết Ảnh. Cuộc chiến, từ đây, sẽ không chỉ là binh đao, mà còn là cuộc đấu tranh thầm lặng với những kẻ gieo rắc hận thù và sự chia rẽ trong bóng tối.