CHƯƠNG 91 – HỘI NGHỊ NGHĨA SƠN

 Sau thất bại đau đớn ở đèo Tịch Lịch và lời thề “Nếu đạo phản không diệt, tất thiên hạ đoạn” đầy phẫn nộ của Đinh Bộ Lĩnh, toàn bộ Hoa Lư chìm trong một bầu không khí khẩn trương và quyết liệt. Đinh Bộ Lĩnh hiểu rằng, để đối phó với mối hiểm họa từ Ngô Nhật Khánh và các thế lực phản trắc, anh cần phải củng cố lại niềm tin và sự đoàn kết từ những người còn trung thành. Đây không chỉ là một cuộc chiến quân sự, mà còn là cuộc chiến giành lấy lòng dân và lý tưởng.

Đinh Bộ Lĩnh đã triệu tập một cuộc họp khẩn tại Nghĩa Sơn, một đỉnh núi nhỏ phía sau thành Hoa Lư, nơi có một am thờ đơn sơ được dựng nên từ những ngày đầu khởi nghĩa. Nơi đây tượng trưng cho sự giản dị, mộc mạc và tinh thần khởi nguyên của "Nghĩa Đạo". Không phải là đại điện lộng lẫy, mà là một không gian gần gũi với đất trời, để các vị tướng lĩnh, đại diện các đạo có thể trải lòng và nhìn lại con đường đã qua.

Sáng sớm hôm đó, sương còn giăng bảng lảng trên cây cỏ, những vị tướng lĩnh trung thành nhất, các đại diện từ những đạo đã quy phục hoàn toàn, cùng những trí thức tinh hoa của Trường Yên đã tề tựu đông đủ. Lữ Kính, dù vết thương ở vai vẫn còn băng bó, sắc mặt còn tái nhợt, vẫn kiên cường có mặt. Ông mặc bộ áo bào nâu thẫm, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng dệt từ vải gai mộc mạc, tượng trưng cho sự gắn bó với dân dã. Tô Ẩn đứng cạnh Đinh Bộ Lĩnh, vẻ mặt trầm tư nhưng ánh mắt sắc bén, anh khoác chiếc áo vải xanh lục đậm, tượng trưng cho sự tinh thông và yên bình. Phạm Bạch Hổ, với vầng trán nhăn nheo đầy suy tư, mặc chiếc áo vải bố màu xám tro, dáng vẻ kiên nghị. Tất cả đều thể hiện sự sẵn sàng đối mặt với thử thách.

Đinh Bộ Lĩnh, trong bộ áo vải nâu sồng quen thuộc, không chút hoa lệ, đứng giữa am thờ, nhìn khắp lượt những gương mặt thân quen. Giọng anh vang lên trầm ấm nhưng đầy sức nặng: "Chư vị, đèo Tịch Lịch là một bài học đắt giá. Kẻ thù không chỉ đánh bằng binh đao, mà còn bằng sự chia rẽ, bằng lời lẽ dối trá. Hội Trị Sự đã rạn nứt, lòng người đang hoài nghi. Nếu chúng ta không củng cố lại niềm tin, thì công cuộc thống nhất sẽ chỉ là giấc mộng."

Sau một khoảnh khắc im lặng, Đinh Bộ Lĩnh đề xuất một ý tưởng táo bạo: Thành lập "Hội Trị Sự Tam Trụ". Anh giải thích chi tiết về mô hình mới: "Ta đề xuất Hội Trị Sự mới sẽ được xây dựng trên ba trụ cột vững chắc: Pháp – Binh – Dân. Mỗi trụ sẽ có đại diện riêng và quyền hạn riêng, nhưng tất cả đều phải giám sát lẫn nhau, đảm bảo sự cân bằng và minh bạch."

Anh chỉ tay vào không trung, hình dung ra cấu trúc:

  • Trụ Pháp: Sẽ do các quan văn tinh thông luật pháp phụ trách, có nhiệm vụ biên soạn, thi hành và giám sát việc tuân thủ "Thiên Minh Lệnh", đảm bảo công lý được thực thi.
  • Trụ Binh: Do các tướng lĩnh quân sự tinh nhuệ phụ trách, quản lý binh quyền, quốc phòng, nhưng phải chịu sự giám sát của Trụ Pháp để không lạm quyền.
  • Trụ Dân: Sẽ là nơi tập hợp ý kiến, nguyện vọng của dân chúng từ khắp các đạo, thông qua các đại diện dân cử. Trụ này sẽ có quyền chất vấn cả Trụ Pháp và Trụ Binh nếu có dấu hiệu sai phạm, đảm bảo tiếng nói của dân được lắng nghe.

"Mục đích của 'Tam Trụ' này," Đinh Bộ Lĩnh nhấn mạnh, "là để mọi quyền lực đều được kiểm soát, không ai có thể lạm quyền, và tiếng nói của dân luôn được đặt lên hàng đầu. Nó sẽ là nền tảng vững chắc để dựng lại niềm tin."

Trong khi đó, Ngô Nhật Khánh, kẻ đang ra sức củng cố thế lực "Đại Ngô phục quốc" ở Tam Đái, đã được mời đến dự hội nghị này. Tuy nhiên, hắn không xuất hiện. Thay vào đó, hắn gửi một bức thư chỉ trích đầy ngạo mạn, được một tên lính cải trang ném vào khu vực am thờ từ xa. Lá thư được viết bằng mực đen trên giấy vàng ố, giọng điệu hằn học:

“Bộ Lĩnh, ngươi cứ loay hoay với những cái tên rỗng tuếch. Nào Thiên Minh, nào Tam Trụ. Ngươi quên rằng, đạo sinh từ dân, không từ chính khí ngụy lập! Ngươi không có huyết thống Ngô gia, không có thiên mệnh. Mọi thứ ngươi lập ra đều là giả dối, chỉ để che đậy tham vọng của một kẻ ngoại tộc. Ngai vàng này, sớm muộn gì cũng phải trả về chủ cũ!”

Lời chỉ trích của Ngô Nhật Khánh không chỉ công kích Đinh Bộ Lĩnh mà còn phủ nhận hoàn toàn nỗ lực xây dựng thể chế của anh, nhấn mạnh vào vấn đề huyết thống – một nhát dao trực diện vào điểm yếu mà hắn vẫn luôn tin là chí mạng. Hắn cho rằng mọi sự cai trị mà không có "gốc gác" đều là giả tạo, không bền vững.

Kết thúc hội nghị, dù lời lẽ của Ngô Nhật Khánh đầy khiêu khích, nhưng Đinh Bộ Lĩnh và các tướng lĩnh trung thành đã đạt được sự đồng thuận cao. "Hội Trị Sự Tam Trụ" được nhất trí thành lập. Tuy nhiên, sự vắng mặt và lời chỉ trích của Ngô Nhật Khánh đã khẳng định rằng con đường phía trước vẫn còn đầy chông gai. Cuộc chiến không chỉ là việc dẹp loạn binh biến, mà còn là cuộc chiến tranh giành tư tưởng và lòng tin của người dân. "Thiên Đạo Khải Minh" giờ đây sẽ phải chứng minh giá trị thực sự của nó trước những lời lẽ đầy tính công kích và sự phản trắc của kẻ thù.