CHƯƠNG 9: CỜ BÌNH SƠN PHẤT GIÓ

Bình minh hé rạng trên đồi Bình Sơn, một dải lụa vàng cam bắt đầu lan từ phía chân trời, xua đi màn sương trắng mờ ảo còn vương trên những kẽ đá và tán cây. Gió sớm từ thung lũng thổi lên lồng lộng, mang theo hơi đất ẩm và mùi hương của cỏ dại, khiến không khí trở nên trong lành và se lạnh. Từ xa, từng tốp dân binh, quần áo nâu sờn, vai vác gậy tre, tay cầm giáo mác thô sơ, lặng lẽ kéo lên đỉnh đồi. Họ không nói chuyện nhiều, chỉ có tiếng bước chân lạo xạo trên sỏi đá, tiếng gió luồn qua khe áo, và ánh mắt kiên nghị nhìn về phía trước.

Trên gò đất cao nhất, một bàn tế giản dị đã được dựng sẵn từ những tảng đá tự nhiên, phía trên đặt ba nén hương trầm nghi ngút khói, vươn thẳng vào không trung như những lời nguyện cầu thầm lặng. Ba bát nước lã trong vắt, ánh lên sắc trời, tượng trưng cho sự thanh khiết của lời thề. Đinh Bộ Lĩnh, khoác trên mình bộ giáp da đã quen thuộc, đứng sừng sững bên bàn tế. Khuôn mặt anh trầm tĩnh, ánh mắt xa xăm nhìn về phía đông, nơi nắng đang lên.

Lữ Kính, với vóc dáng gầy gò và vẻ mặt đăm chiêu, bước lại gần Đinh Bộ Lĩnh. Ông khẽ nâng tay áo, hít một hơi sâu khí trời buổi sớm. "Gió hôm nay thuận. Lòng dân cũng đang thuận theo. Buổi Thệ Minh này, ta tin sẽ định được nhân tâm." Lữ Kính nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý. Đinh Bộ Lĩnh quay sang, ánh mắt anh lóe lên vẻ cương nghị: "Tất cả là nhờ công sức của quân sư và các huynh đệ. Những ngày qua, ta thấy rõ lòng dân khao khát một sự đổi thay. Nhưng để họ hoàn toàn tin tưởng, ta phải cho họ một lời thề, một lý tưởng mà họ có thể đặt trọn niềm tin." Nguyễn Bặc, với vẻ mặt nghiêm nghị, tay siết chặt chuôi kiếm, tiến đến: "Mọi sự đã chuẩn bị xong, chủ công. Dân binh đã tập hợp đủ ba trăm người, đúng như kế hoạch." Đinh Điền, người em trai trung thành của Bộ Lĩnh, cũng gật đầu: "Tất cả đều háo hức chờ đợi lời thề của chủ công." Tô Ẩn, với vẻ thư sinh nhưng ánh mắt cương trực, đứng bên cạnh. Anh chỉnh lại chiếc áo vải của mình: "Lễ Thệ Minh không chỉ là lời nói, mà là lời hứa với trời đất, với bá tánh. Nó sẽ là kim chỉ nam cho con đường chúng ta đi."

Khi 300 dân binh đã tập hợp đông đủ, xếp hàng ngay ngắn trên sườn đồi, không khí trang nghiêm bao trùm. Tiếng chim hót líu lo trong bụi cây dường như cũng nhỏ lại, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đầy mong chờ. Đinh Bộ Lĩnh bước ra giữa bãi đất trống, đối diện với toàn thể dân binh. Anh đưa mắt nhìn một lượt, từ những khuôn mặt chai sạn vì nắng gió đến những đôi mắt còn vương vẻ rụt rè của những tân binh mới nhập đoàn.

Bất chợt, Lữ Kính khẽ nhíu mày. Ông có cảm giác một luồng khí lạnh lẽo, bất an đang len lỏi trong đám đông. Ánh mắt ông lướt nhanh qua từng hàng người, dừng lại ở một nhóm dân binh mới đến từ vùng Thần Nông, những kẻ có vẻ ngoài lam lũ, nhưng ánh mắt lại quá nhanh nhạy, liên tục đảo quanh đầy vẻ cảnh giác. "Bặc huynh, Điền huynh!" Lữ Kính nói khẽ, chỉ đủ cho hai người bên cạnh nghe thấy. "Có kẻ trà trộn. Cẩn trọng." Lời cảnh báo vừa dứt, khi Tô Ẩn, người vừa dứt lời thề nguyện đầu tiên, cúi đầu sửa lại chiếc khăn vắt trên vai, một bóng người trong nhóm dân binh lạ mặt bất ngờ lao ra. Một con dao găm sáng loáng rút ra từ trong ống tay áo, lách người qua đám đông với tốc độ kinh hoàng, mục tiêu là Tô Ẩn. Ánh kim loại lóe lên trong chớp mắt, nhắm thẳng vào gáy anh. "Coi chừng!" Tiếng Nguyễn Bặc quát lên thất thanh, anh lao vọt tới. Con dao sượt qua vai Tô Ẩn, xé rách một mảng áo vải, để lại một vết xước nhỏ nhưng đủ khiến máu tươi rịn ra, thấm qua lớp vải. Tô Ẩn giật mình né tránh, khuôn mặt tái đi trong giây lát. Sự hỗn loạn bùng lên. Những tên lính cải trang khác trong nhóm cũng đồng loạt hành động, rút kiếm, dao ẩn trong người, cố gắng tạo ra sự náo loạn để thoát thân. Tiếng la hét kinh hãi, tiếng vũ khí va chạm loảng xoảng, tiếng bước chân giẫm đạp lên cỏ khô vang lên.

Giữa sự hỗn loạn đó, Lữ Kính vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Ánh mắt ông lạnh lùng theo dõi từng cử động, nắm bắt ngay tình hình. "Không hoảng loạn! Các đội trưởng, thực hiện Kế Tam Dương!" Giọng ông không lớn, nhưng rõ ràng và uy lực, đủ để lọt vào tai các đội trưởng dân binh đang huấn luyện dưới sự chỉ đạo của ông. Ngay lập tức, ba đạo binh nhỏ, do Nguyễn Bặc, Đinh Điền, và chính Đinh Bộ Lĩnh dẫn đầu, vốn đã được Lữ Kính sắp đặt từ trước để kiểm soát an ninh, nhanh chóng chia tán ra. Họ không đuổi theo hỗn loạn, mà dùng sự hiểu biết địa hình, chia ba hướng khép chặt vòng vây, chặn đứng mọi lối thoát của những tên phản trắc đang cố gắng thoát ly. "Đừng để chúng thoát! Bao vây!" Đinh Bộ Lĩnh ra lệnh, giọng anh trầm đục, vang dội như tiếng sấm. Tiếng la ó của những tên ám sát nhanh chóng bị át đi bởi tiếng gậy tre đập mạnh, tiếng vũ khí rơi loảng xoảng khi chúng bị áp đảo. Dân binh Trường Yên, với sự kỷ luật và ăn ý đáng kinh ngạc, đã khóa chặt mọi đường lui. Chỉ trong chốc lát, mọi sự hỗn loạn lắng xuống, chỉ còn tiếng thở dốc và vài tiếng rên rỉ nhỏ nhoi từ những tên phản trắc bị khống chế, bị trói chặt và kéo ra khỏi đám đông.

Khi trật tự được vãn hồi, không khí trên đồi Bình Sơn lại trở nên trang nghiêm hơn bao giờ hết, pha lẫn một chút rùng mình. Dân binh giờ đây càng thêm tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đinh Bộ Lĩnh và mưu trí của Lữ Kính. Đinh Bộ Lĩnh bước lên trước bàn tế, ánh mắt anh quét qua từng gương mặt trong số 300 dân binh, rồi nhìn lên bầu trời xanh thăm thẳm, nơi mặt trời đã lên cao. Gió vẫn thổi, làm lay động vạt áo anh, khiến anh trông càng thêm vĩ đại.

Anh hít một hơi thật sâu, giọng anh vang lên, không hề khoa trương, nhưng đủ sức lay động lòng người, từng câu từng chữ như khắc vào vách núi: "Hỡi những người con Đại Việt! Hôm nay, trên đỉnh Bình Sơn này, chúng ta tụ họp không phải vì một mưu đồ riêng, không phải vì danh vọng hão huyền!" Anh dừng lại một chút, để lời mình thấm vào lòng người nghe. "Chúng ta đứng đây, không phải để xưng vương – chỉ phá giả! Không phải để giành lấy ngôi báu, ngai vàng, mà là để phá tan cái giả dối, cái bạo tàn, cái xiềng xích đang đè nặng lên mảnh đất này! Chúng ta không thể ngồi yên nhìn cảnh dân chúng lầm than dưới ách áp bức của kẻ tham tàn!" Tiếng hô "Phá giả! Phá giả!" vang lên đồng loạt, mạnh mẽ và dứt khoát. Đinh Bộ Lĩnh tiếp lời, giọng anh càng thêm phần hùng tráng: "Chúng ta không dựng vua – chỉ cứu dân! Không phải vì một vị vua mới, một triều đại mới, mà vì những sinh linh đang quằn quại dưới ách áp bức, vì một cuộc sống bình yên, no đủ cho muôn dân! Vì một tương lai mà con cháu chúng ta sẽ không còn phải sợ hãi, không còn phải cúi đầu trước cường quyền!" Tiếng hô "Cứu dân! Cứu dân!" vang vọng khắp đồi núi, mạnh mẽ như sấm dội, hòa cùng tiếng gió lồng lộng, lan xa tới những bản làng dưới chân núi. Lời thề của anh, không màng danh vọng, chỉ hướng về nhân dân, đã chạm đến tận sâu thẳm trái tim của mỗi dân binh. Sau mỗi câu, tiếng hô vang vọng, mạnh mẽ như sấm: "Phá giả! Cứu dân! Phá giả! Cứu dân!" Lời thề thiêng liêng ấy hòa vào tiếng gió, bay đi khắp bốn phương.

Ngay sau lời thề, Tô Ẩn, với vết thương nhỏ trên vai, bước tới, trên tay anh là một lá cờ đỏ thẫm được cuộn tròn. Đây là lá cờ do chính tay những người phụ nữ Trường Yên, bằng tất cả tình yêu và hy vọng, thêu trong suốt những đêm dài. Nền cờ màu đỏ rực như máu, ở giữa thêu nổi bật hai chữ lớn bằng chỉ vàng: “Trung Nghĩa”. Từng đường kim mũi chỉ đơn giản nhưng chứa đựng tất cả tinh thần quật cường của những con người không chịu khuất phục.

Đinh Bộ Lĩnh cầm lấy lá cờ, đôi tay anh chắc khỏe, thận trọng nhưng đầy quyết đoán. Anh chậm rãi, từng chút một, kéo lá cờ lên đỉnh cột tre cao nhất của bàn tế. Lá cờ từ từ mở ra, phô bày toàn bộ vẻ đẹp và ý nghĩa của nó. Gió từ đỉnh Bình Sơn lồng lộng thổi, khiến lá cờ mềm mại ấy tung bay phần phật, tiếng vải vỗ vào không khí nghe sột soạt, mạnh mẽ và kiêu hãnh. Màu đỏ của cờ như màu máu của sự hy sinh và lòng nhiệt huyết, hai chữ "Trung Nghĩa" như kim chỉ nam cho mọi hành động.

"Đây là lá cờ của chúng ta! Lá cờ của Trung Nghĩa!" Đinh Bộ Lĩnh hô vang, cánh tay anh chỉ thẳng vào lá cờ đang tung bay. Tiếng reo hò bùng nổ, vang dội hơn bao giờ hết. "Trung Nghĩa! Trung Nghĩa!" Dân binh ôm lấy nhau, nhiều người rơm rớm nước mắt. Họ đã có một lý tưởng, một biểu tượng để chiến đấu và hy sinh. Đây là lần đầu tiên lá cờ này được kéo lên, trở thành biểu tượng chính thức của quân Đinh – một đội quân không vì tư lợi, mà vì trung với dân, vì nghĩa lớn. Lá cờ "Trung Nghĩa" ấy, tung bay trên đồi Bình Sơn, dưới gió lồng lộng, chính thức báo hiệu một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, một lời thách thức rõ ràng gửi đến triều đình mục nát và mọi thế lực cát cứ khác. Nó sẽ là ngọn cờ dẫn lối họ trên con đường đầy chông gai phía trước.