Trong chính điện nguy nga của Đại La, nơi không khí thường ảm đạm bởi những âm mưu và toan tính, một nỗi phẫn nộ chưa từng thấy bùng lên từ Tể tướng Giả Tâm. Viên quân báo, một binh lính tiều tụy, áo quần lấm lem bùn đất và khuôn mặt tái nhợt vì kinh hãi, vừa ngã sụp xuống bậc thềm đá hoa cương. Hắn lắp bắp, giọng nói khản đặc vì sợ hãi và mệt mỏi: "Bẩm... bẩm Tể tướng... Quân ta... Quân ta ở Trường Yên... Đỗ Nhược Tán... Đỗ tướng quân... đã... tử trận... Quân bị tiêu diệt gần hết...". Hắn chưa kịp dứt lời, một tiếng "RẦM!" long trời lở đất vang lên. Giả Tâm vung tay gạt đổ cả chiếc bàn long trọng bày biện phía trước, chén trà sứ vỡ tan tành, nước trà đổ lênh láng trên nền gạch. Từng đường gân xanh nổi rõ trên thái dương hắn, đôi mắt hắn long lên sòng sọc, sắc đỏ tràn ngập như lửa. Hắn không gào thét, mà chỉ thở dốc, từng hơi thở nặng nề và đầy tức giận. "Vô dụng! Một lũ vô dụng! Dân binh mà cũng không dẹp nổi! Ta sẽ cho chúng nếm mùi!" Giọng hắn khàn đặc, thốt ra từng tiếng như sắt thép va vào nhau. Ngay lập tức, một lệnh triệu tập khẩn cấp được ban ra, không phải về Hoa Lư, mà là về Đại La – một trung tâm sầm uất hơn, nơi Giả Tâm có thể dễ dàng phô trương quyền lực và tập trung quân đội. Tất cả các châu mục, sứ quân phải có mặt, không một ai được phép vắng mặt. Áp lực vô hình đè nặng lên từng con đường, từng thôn làng, khi những đội kỵ binh hỏa tốc mang theo mệnh lệnh khẩn cấp đó đến từng địa phương.
Dưới áp lực của lệnh triệu tập, các châu mục, sứ quân miễn cưỡng tập trung về Đại La, không khí trong đại sảnh yến tiệc lộng lẫy trở nên căng thẳng. Những khuôn mặt lo âu, dè dặt ngồi trên ghế, tránh mọi ánh mắt của Giả Tâm. Nhưng có hai nơi, sự chống đối lại hiện hữu một cách công khai. Từ Siêu Loại, Lý Khuê, sứ quân vốn nổi tiếng ngang bướng, đã không hề cử đại diện. Thay vào đó, một phong thư niêm phong cẩn thận được đưa đến tận tay Giả Tâm bởi một người đưa thư vô danh, khuôn mặt kiêu hãnh và không chút sợ hãi. Hắn không quỳ lạy, chỉ cúi đầu một cách miễn cưỡng, đặt lá thư lên bàn rồi đứng thẳng. "Bẩm Tể tướng, chủ công chúng tôi Lý Khuê có lời nhắn!" Nội dung bức thư chỉ vỏn vẹn mười sáu chữ, nhưng mỗi chữ như một nhát búa giáng mạnh vào uy quyền của Giả Tâm: “Đạo thần không thờ giặc, đạo quân không theo giả chiếu.” Giả Tâm đọc xong, khóe môi khẽ giật, đôi mắt hắn nheo lại đầy vẻ nguy hiểm. Đây không chỉ là sự từ chối tham dự, mà là lời tuyên bố tuyệt giao, một sự sỉ nhục công khai. Cùng lúc đó, tin tức về Ngô Nhật Khánh từ Đường Lâm cũng đến. Hắn ta không hề gửi thư từ, mà trực tiếp rút toàn bộ quân đội của mình khỏi các vị trí đồn trú được triều đình chỉ định, công khai tập hợp thế lực về Đường Lâm. Các thành trì, kho lương trước đây triều đình dựa vào nay bị bỏ trống. Động thái này không chỉ là sự từ chối tham dự, mà còn là hành động thực tế phá vỡ liên minh, biến Đường Lâm thành một căn cứ độc lập hoàn toàn, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.
Sự phản kháng công khai này là giọt nước tràn ly. Giả Tâm, với vẻ mặt lạnh như tiền, không còn chút dấu vết của cơn thịnh nộ bộc phát ban nãy. Hắn nhìn quanh một lượt các châu mục đang ngồi co ro, ánh mắt hắn như xuyên thấu từng người, gieo rắc nỗi sợ hãi tột độ. "Các ngươi thấy rồi chứ? Lũ giặc phản nghịch dám khinh nhờn vương pháp!" Giọng hắn trầm đục, vang vọng khắp đại điện. Sau đó, hắn bất ngờ ra hiệu. Hai tên thị vệ cao lớn, áo giáp đen kịt, lao tới, không phải túm lấy Lý Khuê hay Ngô Nhật Khánh, mà là người đưa tin tiều tụy từ Trường Yên, người lính đã báo tin bại trận. Hắn ta chưa kịp hiểu chuyện gì, đã bị kéo lê ra giữa đại điện, đôi mắt mở to vì kinh hoàng. Tiếng giày giáp ma sát với nền đá hoa cương nghe ken két. "Ngươi là kẻ báo tin thất bại? Ngươi là kẻ mang điềm gở! Ngươi là tai mắt của lũ phản tặc!" Giọng Giả Tâm gằn lên, đầy căm hờn. Hắn không cần xét hỏi, không cần công đường. "Xử tử tại chỗ! Cho chúng thấy cái giá của sự phản nghịch!". Tiếng lưỡi đao sắc lạnh "xoẹt" một tiếng. Đầu người lính lăn lông lốc trên nền gạch, máu tươi bắn tung tóe, vẽ nên những vệt dài ghê rợn. Mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa khắp đại điện, xộc vào mũi từng châu mục. Đây không chỉ là hành động trừng phạt một cá nhân, mà là một lời tuyên bố tàn khốc của Giả Tâm: hắn đã "khai sát môn" – mở cánh cửa giết chóc không giới hạn, báo hiệu một cuộc đàn áp toàn cục, không còn khoan nhượng, không còn phân biệt tội nhẹ tội nặng, chỉ có sự sống và cái chết cho những kẻ dám chống đối. Khuôn mặt các châu mục đều tái mét, nhiều người cúi gằm mặt, không dám nhìn, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo.
Tin tức về sự tàn bạo của Giả Tâm và lời tuyên bố "khai sát môn" nhanh chóng lan truyền. Tại Trường Yên, khi Đinh Bộ Lĩnh nhận được mật báo từ Lữ Kính, anh đang ngồi bên bếp lửa trại, ánh lửa bập bùng chiếu lên khuôn mặt anh. Lữ Kính đã gửi một mật thư ngắn gọn, chỉ vài dòng chữ được viết vội vàng nhưng đầy sự nghiêm trọng: "Bộ Lĩnh huynh, Giả Tâm đã mở 'sát môn' rồi. Khi cánh cửa ấy đã mở, thì không thể đóng lại bằng lời nói, không thể dùng lý lẽ hay đạo nghĩa mà ngăn cản. Giờ đây, chỉ còn máu, mới có thể khóa được kiếm của hắn!". Đinh Bộ Lĩnh đọc xong lá thư, bàn tay anh siết chặt mảnh giấy, khuôn mặt anh không biểu lộ sự sợ hãi, mà là một sự trầm tĩnh đáng sợ. Ánh mắt anh nhìn sâu vào ngọn lửa, ngọn lửa ấy như phản chiếu một tương lai đầy máu lửa. Anh hiểu rằng, cuộc chiến đã vượt xa khỏi phạm vi bảo vệ làng xã. Triều đình đã quyết tâm tiêu diệt mọi mầm mống phản kháng bằng mọi giá. Lời của Lữ Kính không chỉ là cảnh báo, mà là một lời chấp nhận nghiệt ngã của số phận, rằng con đường phía trước sẽ chỉ có máu và hy sinh. Từ giờ phút này, cuộc chiến giữa chính nghĩa và bạo tàn đã bước sang một ngưỡng cửa mới, nơi không còn chỗ cho những thỏa hiệp hay lùi bước.