CHƯƠNG 89 – LỆNH CẤM ĐẠO BAN RA

 Sau nhiều ngày điều tra ngầm đầy nguy hiểm, Tô Ẩn đã trở về Hoa Lư, mang theo những thông tin động trời về âm mưu "Đại Ngô phục quốc" và sự tồn tại của tổ chức Huyết Ảnh. Ngay trong đêm đó, Đinh Bộ Lĩnh đã triệu tập một cuộc họp kín với các tướng lĩnh thân tín tại chính điện Trường Yên, nơi những ngọn đèn lồng treo cao, soi rọi không khí nặng nề.

Tô Ẩn, vẫn còn khoác trên mình bộ trang phục thương nhân nhuốm bụi đường, bước vào đại điện. Mái tóc anh hơi rối, đôi mắt sâu trũng vì thiếu ngủ, nhưng ánh nhìn vẫn sắc lạnh và đầy kiên định. Anh không chào hỏi dài dòng mà lập tức trải tấm bản đồ cũ kỹ của Tam Đái lên bàn, dùng ngón tay chỉ vào những điểm quan trọng.

"Chủ công, các vị tướng quân," Tô Ẩn bắt đầu, giọng anh trầm ổn nhưng chứa đầy sự khẩn thiết. "Cuộc nổi loạn ở Tam Đái không phải là tự phát. Nó được tổ chức tinh vi, có chủ đích. Kẻ đứng sau giật dây là Ngô Nhật Khánh, và hắn được hỗ trợ bởi một tổ chức bí mật gọi là Huyết Ảnh, thề phục hưng họ Ngô." Anh ngừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào tâm trí từng người. "Chúng lợi dụng niềm tin vào huyết thống, gieo rắc sự ngờ vực về chính nghĩa của chúng ta. Chúng dùng ngôi chùa cổ Pháp Vân làm căn cứ tuyên truyền, tẩy não người dân."

Anh hít một hơi sâu, rồi đưa ra đề xuất đã được cân nhắc kỹ lưỡng: "Để dập tắt mầm mống phản loạn từ gốc rễ, và để thanh lọc nội bộ, ta đề xuất lập 'Cục Cấm Đạo'. Cục này sẽ có nhiệm vụ giám sát mọi hành vi có dấu hiệu chống đối 'Thiên Minh Lệnh', điều tra những kẻ nghi ngờ là nội phản, và dập tắt các luận điệu sai trái về huyết thống. Cục này sẽ trực thuộc Chủ công, có quyền hạn đặc biệt để đảm bảo sự minh bạch và trung thành trong mọi đạo."

Lời đề xuất của Tô Ẩn vừa dứt, một không khí căng thẳng bao trùm lấy đại điện. Khuôn mặt của các vị tướng trung thành như Lữ Kính và Phạm Bạch Hổ tỏ vẻ suy tư, họ hiểu sự cần thiết của một cơ quan như vậy. Nhưng ngay lập tức, lời phản đối đã nổ ra, đặc biệt từ các đại diện của các đạo phía Đông, những đạo mới quy phục và vẫn còn nhiều tư tưởng cục bộ. Một vị tướng già, râu tóc bạc phơ, vốn là đại diện từ đạo Hoan Châu, đứng phắt dậy, vỗ mạnh tay xuống bàn. Ông ta mặc một bộ áo bào màu nâu sẫm, thêu hình mây cuộn, biểu tượng của sự uy nghi nhưng giờ đây ánh mắt lại đầy căm phẫn.

"Không thể chấp nhận được! 'Cục Cấm Đạo' ư? Chẳng phải đó là một cách để giám sát và kìm kẹp chúng ta sao?" Ông ta nói, giọng oang oang vang vọng. "Chẳng khác gì lập một cơ quan dò xét, can thiệp vào công việc nội bộ của các đạo! Điều này đi ngược lại tinh thần 'Thiên Minh' mà chúng ta đã cùng nhau xây dựng! Chẳng lẽ tin tưởng vào các đạo đã khó đến vậy sao? Hay các ngươi muốn biến chúng ta thành những con rối?"

Một số đại diện khác, mặc dù không nói thẳng, nhưng ánh mắt họ cũng lộ rõ sự bất mãn. Họ e ngại rằng "Cục Cấm Đạo" sẽ trở thành một công cụ để Trường Yên thâu tóm quyền lực, kiểm soát mọi thứ, làm mất đi tính tự chủ của các đạo đã quy phục. Họ nhìn Tô Ẩn với ánh mắt nghi ngờ, một lần nữa ám chỉ anh đang mưu quyền.

Trong khi cuộc tranh luận nổ ra gay gắt, một chi tiết đáng chú ý đã diễn ra. Trần Lãm, đại diện của Bố Hải, người đã dâng mộc phù quy phục, không hề lên tiếng. Hắn ngồi đó, dáng vẻ trầm mặc như thường lệ, nhưng không khí xung quanh hắn lại lạnh lẽo một cách lạ thường. Hắn không nhìn ai, đôi mắt chỉ dõi ra khoảng không. Sau một hồi im lặng, hắn đứng dậy, không nói một lời nào, chỉ khẽ cúi đầu chào Đinh Bộ Lĩnh, rồi lặng lẽ bước ra khỏi đại điện, ngầm tẩy chay hội nghị. Hành động của Trần Lãm là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy sự bất đồng quan điểm của hắn với đề xuất này, và cũng là một lời cảnh báo cho sự tan rã tiếp theo của liên minh.

Đinh Bộ Lĩnh quan sát tất cả. Anh hiểu rằng, việc thành lập "Cục Cấm Đạo" lúc này sẽ gây ra thêm những rạn nứt sâu sắc, đẩy các đạo về phía chống đối. Gương mặt anh thoáng hiện vẻ mệt mỏi, nhưng ánh mắt vẫn giữ được sự kiên định. Anh hít một hơi thật sâu, rồi vỗ nhẹ tay xuống bàn, ra hiệu cho mọi người im lặng.

"Chư vị, ta hiểu những lo lắng của các ngươi." Đinh Bộ Lĩnh nói, giọng anh trầm ổn, nhưng đầy uy lực. "Thiên Minh Lệnh là để bảo vệ dân, để dựng lại trật tự. Nhưng nếu có kẻ lợi dụng danh nghĩa đó để làm hại dân, làm lung lay niềm tin, thì chúng ta phải hành động. Tuy nhiên, ta cũng không muốn tạo ra thêm sự chia rẽ."

Anh nhìn Tô Ẩn, rồi quay sang Lữ Kính: "Tô Ẩn, đề xuất của ngươi là đúng, nhưng thời điểm này chưa thích hợp. Ta sẽ không lập 'Cục Cấm Đạo' ngay lúc này." Lời nói của Đinh Bộ Lĩnh khiến Tô Ẩn khẽ chau mày, nhưng anh vẫn giữ im lặng.

Rồi, Đinh Bộ Lĩnh đưa ra quyết định cuối cùng, một sự dung hòa để tránh xung đột lớn hơn: "Trước mắt, ta sẽ tạm ban lệnh điều tra nội bộ trên diện rộng. Việc này sẽ do Lữ Kính thống lĩnh, phối hợp với các quan văn và những người đáng tin cậy. Đặc biệt, ta giao cho Lữ Kính quyền thống lĩnh Tam Đái quân – tức là quân đội của Trường Yên sẽ được điều động đến Tam Đái để dẹp loạn. Nhưng nhiệm vụ chính của Lữ Kính không chỉ là dẹp loạn, mà còn là kiểm tra và thanh lọc những kẻ phản trắc trong quân, và điều tra những kẻ đã tiếp tay cho Ngô Nhật Khánh ngay tại Tam Đái."

Lệnh của Đinh Bộ Lĩnh vừa dứt, Lữ Kính lập tức đứng dậy, vẻ mặt nghiêm nghị, cúi đầu nhận lệnh. Tuy không phải là "Cục Cấm Đạo" như Tô Ẩn đề xuất, nhưng việc giao quyền thống lĩnh Tam Đái quân và quyền điều tra nội bộ cho Lữ Kính là một bước đi mạnh mẽ, cho thấy quyết tâm của Đinh Bộ Lĩnh trong việc đối phó với cả mối đe dọa bên ngoài lẫn nội gián bên trong. Tuy nhiên, việc không thành lập "Cục Cấm Đạo" cũng ngầm thể hiện sự nhân nhượng của anh trước áp lực từ các đạo phía Đông, để tránh đẩy họ hoàn toàn vào thế đối đầu.

Kết thúc cuộc họp, không khí trong điện vẫn còn nặng nề. Mặc dù Đinh Bộ Lĩnh đã đưa ra quyết định, nhưng sự bất đồng đã hiện rõ. Lệnh cấm đạo, dù chưa được ban bố công khai dưới tên gọi "Cục Cấm Đạo", nhưng tinh thần điều tra và giám sát nội bộ đã được xác lập. Cuộc chiến giành quyền lực và lòng tin vẫn còn dài, và những rạn nứt trong "Thiên Đạo Khải Minh" đang ngày càng trở nên sâu sắc hơn.