Sau khi nhận được "Hồng chỉ" từ Tam Đái báo tin về cuộc nổi loạn "Đại Ngô phục quốc", và trong bối cảnh Hội Trị Sự đang lục đục vì nghi ngờ nội gián, Đinh Bộ Lĩnh đã quyết định không khởi binh vội vã. Thay vào đó, anh ra lệnh cho Tô Ẩn thực hiện một nhiệm vụ điều tra ngầm đầy nguy hiểm, thâm nhập sâu vào lòng địch để nắm rõ tình hình.
Tô Ẩn, vị quân sư trẻ tuổi với trí tuệ phi phàm, hiểu rõ tầm quan trọng của nhiệm vụ này. Anh không đi cùng binh lính hay quan lại, bởi điều đó sẽ dễ dàng bị phát hiện. Thay vào đó, anh giả trang thành một thương nhân buôn vải vóc và hương liệu từ phương Bắc xuống. Anh khoác lên mình bộ áo vải thô nhuộm màu chàm đã bạc phếch vì sương gió, đội chiếc nón lá rộng vành đã sờn cũ, và mang theo một gánh hàng nhẹ nhàng. Vẻ ngoài phong trần, từng trải như một người đã quen với những chuyến đi xa trên khắp nẻo đường đất nước. Anh chọn lựa kỹ càng ba người thám tử giỏi nhất, những người có tài biến hóa và khả năng ẩn mình trong đám đông, cải trang thành tùy tùng và kẻ khuân vác, rồi lặng lẽ rời Hoa Lư vào một đêm tối trời, hướng về phía Nam, nơi Tam Đái đang chìm trong khói lửa.
Trên con đường dài dẫn về Tam Đái, Tô Ẩn đã tận mắt chứng kiến sự hỗn loạn và nỗi sợ hãi đang bao trùm lên các làng mạc và thị trấn ven đường. Không khí không còn yên bình như trước. Những cánh đồng lúa xanh mướt giờ đây bị bỏ hoang, cỏ dại mọc um tùm. Những ngôi nhà tranh vách đất cháy dở, mái rạ xơ xác, vẫn còn ám mùi khói khét lẹt. Dọc đường, từng đoàn người dân đói khổ dắt díu nhau chạy nạn, khuôn mặt thất thần, ánh mắt vô hồn vì những gì đã trải qua. Tiếng khóc trẻ thơ yếu ớt, tiếng than vãn của người già cứ lẩn khuất trong gió. Đó là bằng chứng rõ ràng nhất cho sự tàn phá của cuộc nổi dậy.
Tô Ẩn và các thám tử của mình đã khéo léo trà trộn vào các chợ búa thưa thớt, những quán trọ tạm bợ còn sót lại, lắng nghe những lời đồn thổi, những câu chuyện kể rỉ tai của người dân. Anh kiên nhẫn ngồi quán trà vỉa hè, giả vờ hỏi mua hàng, rồi khéo léo bắt chuyện với những người địa phương.
Dần dần, qua những cuộc trò chuyện lén lút và quan sát tỉ mỉ, Tô Ẩn phát hiện ra một sự thật đáng sợ: những người dân nổi loạn không phải nổi dậy một cách tự phát vì đói khổ hay bức bách. Thay vào đó, họ bị kích động bởi những “người áo đen” bí ẩn. Những kẻ này, ăn vận kín đáo, thân thủ nhanh nhẹn như những bóng ma, xuất hiện bất ngờ ở các làng xã hẻo lánh. Chúng dùng lời lẽ đường mật, khéo léo nhưng đầy nguy hiểm, nói về cái gọi là "huyết thống họ Ngô" – rằng chỉ có dòng dõi nhà Ngô mới có quyền cai trị thiên hạ, rằng Đinh Bộ Lĩnh là kẻ "vô đạo, gian thần, không có gốc gác chính thống" đang chiếm đoạt giang sơn. Chúng vẽ ra viễn cảnh về một triều đại Ngô phục hưng sẽ mang lại vinh quang và ấm no, lôi kéo những người dân còn mơ hồ, hoặc vốn chịu ảnh hưởng từ các cựu thần nhà Ngô còn sót lại.
Tô Ẩn và đội ngũ của mình quyết định tìm hiểu sâu hơn về nguồn gốc của những kẻ áo đen này. Họ lần theo dấu vết của những toán quân nổi loạn và những lời đồn thổi, cuối cùng, sau nhiều ngày đêm len lỏi qua rừng rậm và khe núi, họ phát hiện ra căn cứ chính của phe "Đại Ngô phục quốc". Đó không phải là một doanh trại quân sự dã chiến thông thường, mà là một làng chùa cổ Pháp Vân, nằm sâu trong một thung lũng hẻo lánh, được bao bọc bởi những vách đá sừng sững và rừng cây cổ thụ rậm rạp. Ngôi chùa linh thiêng này, vốn là nơi tu hành thanh tịnh và gột rửa trần ai, giờ đây đã bị biến thành một căn cứ tuyên truyền khổng lồ và trung tâm chỉ huy của cuộc nổi loạn.
Bên trong khuôn viên chùa, quân nổi loạn đã dựng lên những đài gỗ tạm bợ, nơi những kẻ mặc áo đen đứng diễn thuyết, đọc những bài hịch kêu gọi "phục hưng Ngô triều" và bôi nhọ Đinh Bộ Lĩnh bằng những lời lẽ cay nghiệt nhất. Những lá cờ "Đại Ngô phục quốc" màu đen thêu rồng vàng bay phấp phới trên những ngọn tháp chùa, tạo nên một cảnh tượng vừa kỳ lạ vừa đáng sợ. Tiếng trống hiệu lệnh vang lên liên hồi, từng hồi dồn dập, triệu tập dân chúng bị ép buộc hoặc bị lôi kéo. Nơi đây cũng là nơi chúng tập hợp những người dân bị bắt hoặc bị lôi kéo, tẩy não họ bằng những câu chuyện giả dối về "Thiên mệnh" của họ Ngô và sự bất nghĩa của Đinh Bộ Lĩnh.
Tô Ẩn đã lén lút thâm nhập vào khu vực này nhiều lần, lợi dụng vỏ bọc một người hành hương đến xin bố thí. Anh kiên nhẫn ẩn mình trong bóng tối, quan sát mọi hoạt động dưới ánh trăng mờ, ghi nhận tỉ mỉ số lượng quân lính, cách thức tổ chức, và những lời lẽ mà chúng sử dụng để chiêu dụ dân chúng. Anh còn chứng kiến cảnh những tên lính nổi loạn cưỡng bức dân làng phải đóng góp lương thực, hoặc ép buộc thanh niên trai tráng phải cầm vũ khí. Những gì anh thấy đã xác nhận điều mà Đinh Bộ Lĩnh đã linh cảm: cuộc phản loạn này được tổ chức một cách tinh vi, bài bản, có chủ đích, chứ không phải là dân biến loạn tự phát do đói khổ hay bức bách. Phía sau những kẻ kích động là một bộ óc mưu lược, đang lợi dụng niềm tin mù quáng và sự thiếu hiểu biết của dân chúng để phục vụ cho mục đích riêng, gây chia rẽ và tàn phá giang sơn. Đây là một cuộc chiến không chỉ trên chiến trường, mà còn trên mặt trận tư tưởng, nơi những lời nói dối được gieo rắc để làm lung lay chính nghĩa.
Sau nhiều ngày điều tra đầy nguy hiểm, khi đã thu thập đủ thông tin, Tô Ẩn cùng đội của mình lặng lẽ rút lui, tránh né những toán tuần tra của quân loạn. Anh mang theo những phát hiện quan trọng và bằng chứng cụ thể về Hoa Lư. Tấm màn bí ẩn về cuộc nổi loạn của Ngô Nhật Khánh đã dần được vén lên, nhưng nó cũng hé lộ một âm mưu sâu rộng hơn, đặt ra những thử thách mới cho Đinh Bộ Lĩnh và con đường thống nhất Đại Việt.