CHƯƠNG 87 – HỒNG CHỈ TỪ TAM ĐÁI

 Sau buổi Tử Yến Thiên Lâu đầy ám ảnh, một luồng khí lạnh lẽo dường như bao trùm lên toàn bộ thành Hoa Lư. Lời thề bi tráng của Đinh Bộ Lĩnh, tự nguyện lấy cái chết của mình ra để gánh vác trách nhiệm, đã gieo vào lòng những người trung thành một sự kiên định mới, nhưng cũng khiến họ nhận ra gánh nặng vô cùng lớn trên vai vị minh chủ. Hội Trị Sự thì vẫn đang trong cảnh chia rẽ ngầm, với những ngờ vực và mầm mống phản trắc âm ỉ chảy dưới bề mặt yên bình giả tạo. Mỗi ánh mắt giao nhau đều chất chứa sự thăm dò, mỗi lời nói đều được cân nhắc kỹ lưỡng.

Giữa lúc Trường Yên đang cố gắng thiết lập và củng cố Thiên Minh Lệnh, phái các quan lại đi khắp nơi để phổ biến "Luật Đạo", những nỗ lực hàn gắn lòng người vẫn chưa kịp phát huy tác dụng thì một tin dữ lại ập đến, như một tiếng sét đánh ngang tai. Buổi sáng tinh mơ hôm đó, khi sương sớm còn giăng mắc trên những mái ngói cong của kinh thành, một con chim cắt khỏe mạnh, mang theo ống tre nhỏ, là thư khẩn từ Tam Đái (vùng đất của Dương Huy, nơi mà Ngô Nhật Khánh đang ẩn náu và muốn tạo phản) bay thẳng về Hoa Lư. Cánh chim xuyên qua màn sương, đáp xuống ngay trước cổng thành, và tin tức được báo cáo ngay lập tức cho Đinh Bộ Lĩnh.

Nội dung bức thư khiến tất cả các tướng lĩnh và quân sư có mặt tại đại điện đều biến sắc: quân loạn đã nổi lên ở Tam Đái, không chỉ là những toán cướp bóc thông thường hay đám thổ phỉ nhỏ lẻ. Lần này, đó là một lực lượng có tổ chức, với hàng ngàn người, giương cao lá cờ thêu chữ Ngô lớn màu đen, và tự xưng “Đại Ngô phục quốc”. Chúng hô vang khẩu hiệu đòi phục hồi triều Ngô đã sụp đổ, tập hợp tàn quân các sứ quân cũ vốn vẫn còn căm hờn, và cả những người dân bị lôi kéo bởi lời hứa hẹn về một triều đại "chính thống" trở lại, hoặc bị ép buộc tham gia. Ngô Nhật Khánh đã thực sự hiện thực hóa mưu đồ của hắn, biến nỗi căm hờn cá nhân thành một cuộc nổi dậy mang danh nghĩa phục quốc.

Sự kiện này ngay lập tức làm dấy lên một nỗi lo ngại lớn hơn trong nội bộ Trường Yên: xuất hiện nghi vấn nội ứng ngay trong Hội Trị Sự. Ai đã tiếp tay cho Ngô Nhật Khánh? Ai đã cung cấp thông tin, hỗ trợ hắn tập hợp lực lượng và nổi dậy đúng lúc Hội Trị Sự đang chia rẽ, khiến Trường Yên không kịp trở tay? Ánh mắt nghi kỵ lại một lần nữa quét qua các gương mặt trong đại điện, đặc biệt dừng lại ở các đại diện của những đạo "Tân nhập". Những đạo này, vốn đã bị nghi ngờ sau vụ ám sát Phạm Đạo Khiêm, giờ càng trở thành tâm điểm của sự ngờ vực. Việc quân nổi loạn tự xưng "Đại Ngô phục quốc" càng khiến những kẻ mang dòng máu họ Ngô trong Hội Trị Sự (như Dương Huy, đại diện cho Tam Đái) bị đặt dấu hỏi lớn, thậm chí bị xem là kẻ đồng lõa.

Lữ Kính là người đầu tiên bàng hoàng. Ông đập mạnh tay xuống bàn, khiến chén trà trên bàn rung lên bần bật: "Chủ công! Không thể chần chừ! Để chúng lớn mạnh sẽ khó lòng dẹp yên! Hàng ngàn sinh linh vô tội sẽ lại rơi vào cảnh lầm than!" Ông muốn xuất binh ngay lập tức, dập tắt ngọn lửa nổi loạn khi nó mới bùng phát, trước khi nó lan rộng như cháy đồng.

Tuy nhiên, Đinh Bộ Lĩnh vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến lạ thường, như một tảng đá giữa dòng nước xiết. Anh hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc nổi loạn đơn thuần cần dùng binh lực để đàn áp, mà là một mưu đồ phức tạp, có thể có nội gián đã gieo rắc. Nếu khởi binh ngay lập tức, có thể sẽ rơi vào bẫy của địch, hoặc đẩy những người còn phân vân về phía Ngô Nhật Khánh, biến họ thành kẻ thù thực sự. Anh nhìn Tô Ẩn, ánh mắt ra hiệu, rồi quay sang Lữ Kính, giọng anh trầm tĩnh và đầy kiên quyết, không một chút dao động:

"Không khởi binh ngay, Lữ Kính." Đinh Bộ Lĩnh nói, giọng vang vọng khắp điện. "Trước tiên, hãy điều tra ngầm!" Anh lệnh cho Tô Ẩn cùng đội ngũ thám tử tin cậy của mình bí mật thâm nhập vào Tam Đái, tìm hiểu kỹ lưỡng về quy mô, lực lượng, và đặc biệt là những kẻ đã tiếp tay cho Ngô Nhật Khánh từ bên trong. Anh muốn xác định chính xác ai là nội ứng, ai là kẻ đã bán rẻ lòng tin của Trường Yên, và đâu là những lỗ hổng trong hệ thống quản lý của mình. Việc điều tra ngầm này sẽ giúp anh nắm rõ tình hình, tránh đánh rắn động cỏ, và quan trọng hơn, không để những người dân vô tội bị cuốn vào cuộc chiến một cách oan uổng bởi những quyết định vội vàng.

Kết thúc buổi thiết triều, không khí vẫn căng thẳng, nhưng đã có một kế hoạch rõ ràng. "Hồng chỉ" – một lá thư đỏ khẩn cấp – từ Tam Đái không chỉ báo hiệu một cuộc chiến mới trên chiến trường, mà còn là lời cảnh báo về những mối nguy ẩn sâu trong chính lòng Trường Yên, những mối nguy về sự thiếu lòng tin và phản bội. Đinh Bộ Lĩnh đang đặt cược vào sự minh bạch và lý trí, tin rằng chỉ khi hiểu rõ kẻ thù và thanh lọc nội bộ, anh mới có thể thực sự giữ vững "Thiên Đạo Khải Minh" và mang lại thái bình cho thiên hạ. Cuộc chiến, giờ đây, không chỉ diễn ra bằng binh đao, mà còn là một cuộc đấu trí cam go trong bóng tối, một cuộc chiến với chính những ngờ vực và toan tính của lòng người.