CHƯƠNG 84 – DẠ KÍNH TRƯỜNG YÊN

 Sau vụ ám sát Phạm Đạo Khiêm và sự chia rẽ trong Hội Trị Sự, không khí ở Hoa Lư trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Sự ngờ vực lan rộng, và mối hiểm họa không còn chỉ đến từ bên ngoài, mà đã len lỏi vào tận bên trong thành trì. Đinh Bộ Lĩnh biết rằng mình phải hành động, không chỉ để tìm ra kẻ thủ ác, mà còn để củng cố niềm tin và dập tắt ngọn lửa phản trắc đang nhen nhóm.

Một đêm, khi đang đi tuần tra các vọng gác và công trình phòng thủ, Lữ Kính, với sự tỉ mỉ và kinh nghiệm chiến trường dày dặn, bất ngờ phát hiện điều bất thường. Dưới một khu vực nền điện Trường Yên, nơi vốn ít người qua lại, có những dấu hiệu của việc đất bị đào xới và lấp lại một cách cẩu thả. Linh tính mách bảo, ông lệnh cho binh sĩ đào bới. Và rồi, một đường hầm bí mật hiện ra, được ngụy trang khéo léo, dẫn thẳng ra khu rừng cấm phía sau thành, nơi vốn được coi là linh thiêng và không ai dám bén mảng tới.

Lữ Kính đích thân dẫn một đội quân tinh nhuệ chui vào đường hầm. Đường hầm u tối, ẩm ướt, dẫn họ đến một khu vực khuất trong rừng sâu. Tại đó, họ phát hiện ra một sào huyệt bí mật của một nhóm sát thủ. Cảnh tượng bên trong khiến ai cũng phải rùng mình: vết máu khô bám đầy trên vách đá, những mảnh xương người và động vật nằm vương vãi, cùng các vật dụng tế cổ được bài trí rùng rợn. Rõ ràng, đây không chỉ là nơi ẩn náu, mà còn là nơi thực hiện những nghi thức man rợ. Đây chính là bằng chứng cho thấy có một tổ chức ngầm đang hoạt động ngay dưới mũi Trường Yên.

Một kẻ sát thủ bị thương nặng, chưa kịp chạy thoát, đã bị bắt sống. Dưới sự tra hỏi của Lữ Kính và Tô Ẩn, hắn đã khai ra danh tính và mục đích của tổ chức mình: "Chúng ta là Huyết Ảnh – tổ chức tuyệt mật bảo vệ huyết thống họ Ngô. Chúng ta thề diệt mọi kẻ phản tộc, và những kẻ dám bôi nhọ, xóa bỏ dòng dõi chính thống!" Lời khai của hắn làm sáng tỏ mọi việc: vụ ám sát Phạm Đạo Khiêm là do tổ chức này thực hiện, nhằm gây chia rẽ và khẳng định uy quyền của họ Ngô. Mục tiêu cuối cùng của chúng là tiêu diệt Đinh Bộ Lĩnh và tất cả những ai không thuộc dòng dõi Ngô mà dám tranh giành quyền lực.

Thông tin này được báo cáo ngay cho Đinh Bộ Lĩnh. Anh lập tức ra lệnh truy diệt toàn bộ tổ chức Huyết Ảnh, không để chúng còn cơ hội gây hại. Quân Trường Yên nhanh chóng mở rộng cuộc truy quét trong rừng cấm và các khu vực lân cận. Tuy nhiên, tên cầm đầu của tổ chức Huyết Ảnh, một kẻ cực kỳ tinh ranh và xảo quyệt, đã kịp thời chạy thoát bằng một lối thoát bí mật khác.

Trước khi biến mất vào trong đêm tối, hắn đã để lại một bức thư, không phải bằng mực mà bằng máu tươi, được viết vội vàng trên một mảnh vải rách, treo trên một cành cây gần lối thoát. Bức thư chỉ vẻn vẹn một câu, nhưng chứa đựng sự căm hờn và lời thách thức đến tận cùng:

“Không ai có quyền xóa huyết thống bằng chính nghĩa giả.”

Lời lẽ của kẻ cầm đầu Huyết Ảnh như một lời nguyền, công khai phủ nhận chính nghĩa của Đinh Bộ Lĩnh, cho rằng anh chỉ dùng "chính nghĩa giả" để che đậy tham vọng xóa bỏ dòng dõi Ngô và lập nên triều đại riêng. Hắn tin rằng quyền lực phải thuộc về huyết thống, chứ không phải dựa vào công trạng hay lòng dân.

Sau sự kiện ám sát và phát hiện sào huyệt Huyết Ảnh, cả thành Hoa Lư chìm trong một bầu không khí nặng nề. Vụ việc không chỉ khẳng định mối đe dọa từ phe phục hưng họ Ngô, mà còn cho thấy sự tinh vi và tàn độc của chúng. Đêm đó, trong căn phòng quen thuộc, nơi anh thường bàn bạc việc quân với các tướng sĩ, lần đầu tiên, Đinh Bộ Lĩnh ngồi một mình suốt đêm, không tiếp ai. Ánh nến leo lét chiếu rọi khuôn mặt anh, hằn lên vẻ trầm tư và ưu lo. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi đêm tối vẫn bao trùm. Anh hiểu rằng, cuộc chiến không chỉ là việc dẹp loạn các sứ quân, mà còn là cuộc đấu tranh trường kỳ với những tư tưởng cố chấp về huyết thống, với những kẻ thù ẩn mình trong bóng tối, và cả với sự chia rẽ đang lớn dần trong chính lòng người. Gánh nặng thống nhất giang sơn, giờ đây, không chỉ là binh đao, mà còn là một cuộc chiến dai dẳng trong tâm tưởng.