Sau chiến thắng vang dội ở Phong Châu, tiêu diệt hoàn toàn mối họa Kiều Công Hãn và giành trọn lòng dân đất Tổ, thanh thế của Đinh Bộ Lĩnh và Trường Yên đã lên đến đỉnh điểm. Tuy nhiên, anh biết rằng cuộc chiến thống nhất giang sơn chưa thực sự kết thúc. Vẫn còn ba thế lực lớn khác ở phương Nam và ven biển đang án ngữ, mỗi kẻ đều ôm ấp tham vọng riêng.
Tại Hoa Lư, trong không khí trang nghiêm của đại điện, nơi bia đá "Dân vi bản – nghĩa vi tâm" vừa được dựng, Đinh Bộ Lĩnh ban hành “Chiếu Hội Đàm”. Chiếu thư được viết trên gấm, lời lẽ trang trọng nhưng ẩn chứa sức nặng của một vị minh chủ, được đưa đến tận tay các sứ quân còn giữ thế lực:
Trần Lãm, kẻ từng có hạm đội "Thiết Liên Tỏa" hùng mạnh ở Bố Hải Khẩu, giờ đây chỉ còn là cái bóng của quá khứ sau trận Hỏa Lệ Sông Thao. Tuy nhiên, hắn vẫn nắm giữ một vùng đất quan trọng ở ven biển, với những hải tặc thiện chiến.
Ngô Nhật Khánh, kẻ xưng "Nam Việt Hầu" ở Đường Lâm – Ái Châu, đang nhanh chóng xây dựng thế lực mới ở vùng trung du và phía Nam, với đội quân bản địa thiện chiến và đầy dã tâm.
Và cuối cùng là Lý Khuê ở Siêu Loại, kẻ từng bị bắt sống và tưởng chừng đã hoàn toàn sụp đổ. Tuy nhiên, hắn vẫn còn giữ được một phần ba thủy binh phía Bắc và đang âm thầm tập hợp lực lượng tàn dư, chờ đợi thời cơ phục hận.
Trong chiếu thư, Đinh Bộ Lĩnh mời ba sứ quân này đến một cuộc gặp mặt lịch sử tại Chùa Thiên Ấn, nằm giữa vùng đất trung lập Nghĩa Lĩnh, cách xa mọi cứ địa quân sự, chỉ cách Đền Hùng không xa. Đây là một địa điểm mang tính biểu tượng, vừa thiêng liêng vừa ẩn chứa sự răn đe.
Khi chiếu thư được ban ra, các tướng lĩnh Trường Yên, dù tin tưởng vào Chủ công, vẫn không khỏi lo lắng. Tô Ẩn, với vẻ mặt trầm tư, bước tới bên Đinh Bộ Lĩnh. "Chủ công, xin hãy suy xét cẩn trọng! Rồng hạ sơn, hổ vào điện – lỡ hổ giấu nanh? Trần Lãm là kẻ thâm hiểm, Ngô Nhật Khánh là kẻ kiêu ngạo, còn Lý Khuê là kẻ đầy thù hận. Ba kẻ đó tụ hội, khó lường được mưu đồ. E rằng đây là cái bẫy hiểm ác, dụ Chủ công vào chỗ chết để chúng có thể chia cắt quyền lực của Trường Yên." Giọng Tô Ẩn đầy vẻ lo lắng, anh hiểu rõ bản chất xảo quyệt của các sứ quân.
Đinh Bộ Lĩnh mỉm cười nhẹ. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ngọn núi Hoa Lư hùng vĩ vẫn sừng sững dưới nắng sớm. "Tô Ẩn à, ta hiểu nỗi lo của ngươi. Nhưng ta đã nói, muốn hợp thiên hạ thì phải cho kẻ phản thấy trời cao đất rộng." Anh nhấn mạnh từng lời. "Nếu chúng ta cứ mãi ẩn mình trong thành lũy, mãi lo sợ cạm bẫy, thì làm sao có thể đưa thiên hạ về một mối? Ta muốn chúng thấy được khí độ của Trường Yên, thấy được sự bao dung và chính nghĩa. Để chúng biết, ngay cả khi chúng giấu nanh, chúng cũng không thể che giấu được sự thật trước ánh sáng của đạo nghĩa."
Cuộc hội đàm tại Chùa Thiên Ấn không chỉ là một sự kiện chính trị, mà còn là một ván cờ cân não, một thử thách lòng tin và bản lĩnh của Đinh Bộ Lĩnh. Nó cũng là cơ hội cuối cùng để anh thống nhất đất nước bằng hòa bình, trước khi phải dùng đến binh đao.
Lời mời được truyền đi, và các đoàn đại biểu từ Bố Hải Khẩu, Đường Lâm, và Siêu Loại bắt đầu lên đường đến Chùa Thiên Ấn. Cùng với những lễ vật mang vẻ ngoài cung kính, trong mỗi đoàn người đó, đều ẩn chứa những âm mưu và toan tính riêng. Có kẻ mang theo độc thư, được tẩm chất độc chết người, định ra tay hạ sát Đinh Bộ Lĩnh trong lúc hội đàm. Có kẻ lại giấu phi tiêu trong tay áo, sẵn sàng ám sát nếu có cơ hội. Còn có những kẻ mang theo lời lẽ ngon ngọt, nhưng trong lòng lại nung nấu ý đồ ly gián. Mỗi bước chân của họ đều chất chứa những toan tính, biến con đường đến Chùa Thiên Ấn trở thành một con đường đầy rẫy hiểm nguy.