CHƯƠNG 73 – TRƯỜNG YÊN ĐIỆU BINH

 Sau chiến thắng đầy kịch tính tại sông Thao và lời cầu cứu đầy nghĩa khí của Phạm Bạch Hổ, không khí ở Hoa Lư càng thêm quyết liệt. Mặc dù Phong Châu đã được giữ vững, nhưng mối hiểm họa từ Kiều Công Hãn và tàn quân của hắn vẫn còn đó, lẩn khuất trong rừng sâu Tam Đảo.

Tại lều chỉ huy ở Hoa Lư, nơi bản đồ Đại Việt được chiếu sáng bởi ánh nến, Lữ Kính bước tới, nét mặt ông tuy trầm tĩnh nhưng ánh mắt lộ rõ sự kiên quyết. "Bẩm Chủ công, đã đến lúc phải dứt điểm mối họa này!" Ông chỉ vào vùng Tam Đảo trên bản đồ. "Còn một giặc, là còn một đốm lửa chưa tắt. Nếu chúng ta không diệt trừ Kiều Công Hãn, hắn sẽ tiếp tục quấy phá, gieo rắc loạn lạc, khiến lòng dân không yên." Lữ Kính đề nghị mở chiến dịch Bắc Phạt cuối cùng để quét sạch tàn dư sứ quân ở phía Bắc.

Đinh Bộ Lĩnh gật đầu. Anh hiểu rằng, để thực sự thống nhất và mang lại bình yên cho trăm họ, không thể để bất kỳ ngọn lửa chiến tranh nào còn âm ỉ. Anh ra lệnh: "Chuẩn bị 'Điệu Binh Tái Bắc'!"

Mệnh lệnh của Đinh Bộ Lĩnh khiến các tướng sĩ ngạc nhiên. Thay vì một cuộc xuất quân rầm rộ, anh chỉ thị: "Chúng ta sẽ không mang kèn trống, không cờ xí phô trương. Chỉ mang trống đất để hiệu lệnh và một lá thư hòa gửi đến những kẻ vẫn còn lầm đường lạc lối." Anh muốn cuộc hành quân này không phải là một cuộc chinh phạt, mà là một hành động dẹp loạn, mang theo thông điệp của chính nghĩa và lòng nhân. Lá thư hòa không phải để cầu xin, mà là để kêu gọi những kẻ có tâm phục thiện.

Đoàn quân Trường Yên rời Hoa Lư trong sự tĩnh lặng khác thường. Những binh sĩ mặc áo nâu giản dị, mang vác vũ khí nhẹ nhàng, bước chân đều đặn trên con đường đất. Trên đường đến Phong Châu, một cảnh tượng đau lòng đập vào mắt họ. Từng dòng người dân, già trẻ lớn bé, thất thần kéo nhau đi, khuôn mặt bám đầy bụi bẩn và nỗi sợ hãi. Đó là hơn 2.000 người dân chạy nạn từ các làng mạc bị Kiều Công Hãn đốt phá. Họ gầy gò, yếu ớt, nhưng ánh mắt ánh lên hy vọng khi thấy bóng dáng quân Trường Yên.

Đinh Bộ Lĩnh không bỏ mặc họ. Anh ra lệnh cho quân lính dừng lại, chia sẻ lương thực và nước uống. "Đây chính là lý do chúng ta phải dẹp loạn!" Anh nói với Lữ Kính, ánh mắt đầy xót xa. Ngay lập tức, đoàn người chạy nạn này được biến thành đội hậu cần dân binh. Những người đàn ông khỏe mạnh được giao nhiệm vụ vận chuyển lương thực, nước uống. Phụ nữ và trẻ em được sắp xếp ở hậu cứ, được bảo vệ và chăm sóc.

Tô Ẩn, người vốn giỏi về tổ chức và hậu cần, đã nhanh chóng tổ chức huấn luyện cấp tốc cho đội dân binh này. Anh chỉ dẫn họ cách di chuyển, cách dựng trại dã chiến, cách sơ cứu vết thương. "Nơi nào dân còn, nơi đó là trại quân. Nơi nào dân được yên, nơi đó là tuyến phòng thủ vững chắc!" Tô Ẩn nói với các binh sĩ và dân binh, "Chúng ta không chỉ đánh giặc bằng binh đao, mà còn bằng lòng dân!" Các trại dã chiến được dựng lên dọc đường đi, đơn giản nhưng khoa học, đảm bảo an toàn cho dân binh và cung cấp hậu cần cho quân chính.

Đêm hôm đó, khi quân Trường Yên và đoàn dân binh hạ trại tại Vân Cát, một vùng đất thấp nằm giữa những rặng núi, sương đêm giăng mắc dày đặc, che khuất tầm nhìn. Bất ngờ, một toán tàn quân Vũ Ninh – những kẻ lính đánh thuê cũ của Ngô Xương Xí, giờ đang phục vụ Kiều Công Hãn – lao ra từ trong bụi rậm. Chúng là những kẻ tàn bạo, chỉ biết cướp bóc, muốn nhân cơ hội tấn công vào trại để cướp lương thực và bắt người. "Giết! Cướp!" Tiếng la hét của chúng vang lên man rợ trong đêm.

Tuy nhiên, lần này chúng đã đánh giá sai. Quân Trường Yên đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng quan trọng hơn, chính dân binh mới là yếu tố quyết định. Được huấn luyện cấp tốc, những người dân này đã bình tĩnh làm theo chỉ dẫn, nhanh chóng giữ chốt, hỗ trợ quân chính bằng cách đốt lửa tạo ánh sáng, ném đá vào quân địch, hoặc đơn giản là giữ vững đội hình, không hoảng loạn. Nhờ sự đoàn kết giữa quân và dân, toàn bộ tàn quân Vũ Ninh bị đánh tan, nhiều kẻ bị bắt sống hoặc bị tiêu diệt. Trận phục kích của Kiều Công Hãn đã thất bại thảm hại.

Trên đỉnh núi Tam Đảo, giữa đêm tối mịt mờ, Kiều Công Hãn đứng lặng lẽ trên một mỏm đá cao. Hắn nhìn xuống ánh lửa bập bùng từ trại quân Trường Yên, biết rằng kế hoạch phục kích của mình đã bị dập tắt. Gió lạnh luồn qua kẽ áo, nhưng không lạnh bằng sự căm hận trong lòng hắn. "Đinh Bộ Lĩnh! Ngươi được lòng dân? Ngươi được trời giúp?" Hắn nghiến răng, ánh mắt đỏ ngầu. Bàn tay hắn nắm chặt một con dao găm, rạch vào lòng bàn tay cho máu chảy ra, rồi hắn ngửa mặt lên trời, thề độc, giọng hắn vang lên khản đặc, hòa vào tiếng gió rít:

“Nếu thua trận này, nguyện hồn ta hoá sói rừng cắn máu đời đời Bộ Lĩnh!”

Lời thề độc của Kiều Công Hãn như một lời nguyền rủa, báo hiệu cuộc đối đầu cuối cùng giữa hắn và Đinh Bộ Lĩnh sẽ không chỉ là một trận chiến quân sự, mà còn là cuộc chiến của ý chí, của hận thù và chính nghĩa.