CHƯƠNG 69 – NGŨ ĐẠO NHẤT KỲ

 Sau chuyến đi đầy cam go nhưng thành công rực rỡ tại Phong Châu, Đinh Bộ Lĩnh trở về Hoa Lư trong vòng tay hân hoan của quân và dân. Dù không có nghi thức phô trương, sự quy phục của đất Tổ Hùng Vương đã khẳng định thêm uy tín và chính nghĩa của Trường Yên, gieo vào lòng người dân một niềm tin vững chắc vào một tương lai không còn loạn lạc.

Tại đại điện Hoa Lư, nơi tấm bản đồ rồng đá vẫn còn lấm tấm vệt máu khô từ hành động đầy sức mạnh của Đinh Bộ Lĩnh, một cuộc họp quan trọng hơn bao giờ hết được triệu tập. Lần này, không chỉ có các tướng lĩnh thân tín mà còn có đại diện từ các vùng đất vừa quy phục. Trong không khí trang nghiêm nhưng tràn đầy hy vọng, Đinh Bộ Lĩnh tuyên bố thành lập liên minh “Ngũ Đạo Nhất Kỳ”.

“Từ nay,” Đinh Bộ Lĩnh nói, giọng anh vang dội khắp điện, “chúng ta sẽ là một thể thống nhất! Trường Yên, Đỗ Giang, Tế Giang, Phong Châu, và Đại La – năm đạo này sẽ kết thành một khối, cùng nhau xây dựng lại giang sơn.” Anh nhấn mạnh vào từ "liên minh", thay vì "thuộc địa" hay "chư hầu", thể hiện sự tôn trọng quyền tự trị của các vùng. Để cụ thể hóa điều này, anh chỉ định: "Mỗi đạo sẽ cử một đại diện tham gia vào Hội Trị Sự chung của chúng ta. Hội này sẽ cùng nhau quyết định các vấn đề trọng đại của đất nước, từ luật pháp, thuế má cho đến an ninh. Đây là mô hình đồng quyền, tránh sự độc tôn, để mọi quyết sách đều vì lợi ích chung của bá tánh!"

Quyết định này của Đinh Bộ Lĩnh là một bước đi đột phá, khác biệt hoàn toàn với cách thức cai trị độc đoán của các sứ quân trước đây. Nó nhằm mục đích thực sự gắn kết lòng người, tạo nên một khối thống nhất bền vững.

Tuy nhiên, trong bối cảnh lịch sử hỗn loạn, vẫn còn những luồng ý kiến và tư duy cũ kỹ. Một nhóm cựu thần Ngô triều, vốn vẫn còn giữ tư tưởng về một vị vua cai trị tối cao, đã gửi thư về khuyên Đinh Bộ Lĩnh. Bức thư viết trên giấy lụa cầu kỳ, lời lẽ cung kính nhưng ẩn chứa sự lo lắng: "Bẩm Chủ công. Ngài có đức, có tài, dẹp loạn trừ gian, an định thiên hạ. Nay thế cục đã rõ, lòng dân mong mỏi. Xin Ngài sớm xưng vương để ổn định lòng dân, dựng nền chính thống, tránh để lòng người nghi hoặc, mầm loạn còn có thể nảy sinh!"

Khi đọc lá thư này, Ngô Linh – với tính cách bộc trực và trung thành – vô cùng bất bình. Anh đập mạnh tay xuống bàn, tiếng động vang lên khô khốc. "Chủ công! Lại là những kẻ muốn gieo rắc tư tưởng độc đoán! Chúng ta vừa dẹp loạn danh nghĩa, giờ lại muốn Chủ công tự xưng vương sao? Ta xin Chủ công cho phép dẹp sạch loạn tín này, để chúng không còn cơ hội lung lay lòng người!" Ánh mắt anh tràn đầy sự giận dữ.

Đinh Bộ Lĩnh khẽ giơ tay ngăn Ngô Linh lại. Anh cầm bức thư, nhìn vào khoảng không trước mặt, giọng anh trầm tĩnh nhưng đầy sâu sắc:

“Nếu dân phải tin ta qua một cái mũ, thì khi mất mũ – ta là ai?”

Lời nói của Đinh Bộ Lĩnh như một lời răn, không chỉ cho Ngô Linh mà cho tất cả những người đang có mặt. Anh không muốn uy quyền của mình xây dựng trên danh hiệu hão huyền, mà phải xuất phát từ chính nghĩa, từ hành động thực tiễn vì dân. Một cái "mũ" (vương miện) có thể bị cướp mất, nhưng "lý" (chính nghĩa) thì vĩnh viễn không thể bị hủy diệt.

Và đúng như lời anh nói, tin tức về việc Đinh Bộ Lĩnh không xưng vương, mà chỉ lập Hội Trị Sự, cùng với câu nói đầy khí phách của anh, đã lan khắp châu thổ nhanh như gió. Từ những ngôi làng nhỏ ven sông, đến những chợ búa sầm uất, người ta truyền tai nhau: “Bộ Lĩnh không xưng vương, mà thiên hạ vẫn theo.” Lòng dân vốn đã mệt mỏi với những cuộc tranh giành ngôi vị, với những vị "vua" tự phong chỉ biết gây chiến và cướp bóc. Giờ đây, họ thấy một người lãnh đạo khác biệt, một người đặt đại nghĩa lên trên vương quyền.

Sức mạnh của tư tưởng "không xưng vương, chỉ vì nghĩa" đã vượt xa mọi tuyên truyền hay binh lực. Các đạo trung lập khác, những sứ quân nhỏ lẻ vốn còn đang phân vân, sau khi nghe được tin tức này, đã hoàn toàn bị thuyết phục. Không cần ai đến đánh dẹp, không cần ai phải sai sứ mời gọi. Từng đoàn sứ giả từ các đạo trung lập bắt đầu tự nguyện gửi lễ quy thuận về Hoa Lư, xin gia nhập vào liên minh Ngũ Đạo Nhất Kỳ. Họ không còn sợ hãi, mà là tin tưởng và mong muốn được trở thành một phần của đại nghĩa.

Trên đỉnh tháp Nghinh Phong cao vút giữa lòng Hoa Lư, nơi gió lộng bốn bề, một nghi thức đặc biệt được cử hành. Đinh Bộ Lĩnh đích thân lên tháp, cùng với Lữ Kính và Tô Ẩn. Lá cờ "Nghĩa Đạo" của Trường Yên, vốn đã mang màu đỏ của lửa chính nghĩa, nay được nhuộm thêm màu vàng, màu của ánh sáng và sự thịnh vượng. Lá cờ “Nghĩa Đạo” giờ đây tung bay rực rỡ dưới ánh nắng ban ngày, như một biểu trưng cho chính nghĩa sáng lấp lánh, không cần vương miện, không cần một ngai vàng cụ thể để khẳng định quyền uy. Nó là biểu tượng của một quốc gia thống nhất bởi lòng người, không phải bằng danh xưng.