Chiến thắng vang dội tại Đại La và việc làm chủ vùng trung châu đã đưa Trường Yên lên một vị thế chưa từng có. Tuy nhiên, Đinh Bộ Lĩnh hiểu rằng, giành được đất đai đã khó, giữ được lòng người còn khó hơn. Đặc biệt là những thủ lĩnh địa phương mới quy phục hoặc vẫn còn giữ thái độ trung lập.
Tại Hoa Lư, kinh đô ngầm của Trường Yên, một cuộc họp đại nghị chưa từng có đã được triệu tập. Không phải là những cuộc bàn luận quân sự thông thường, mà là một hội nghị mang tính chính trị và đoàn kết. Các thủ lĩnh mới đầu hàng hoặc trung lập được mời đến, bao gồm: Đỗ Cảnh Thạc từ Đỗ Động Giang, với vóc dáng uy dũng và bộ râu quai nón rậm rì; Nguyễn Khoan từ Tam Đái, một lão tướng rắn rỏi với nhiều vết sẹo trên mặt; và Lã Đường từ Tế Giang, người có vẻ ngoài hiền lành nhưng ánh mắt ẩn chứa sự tinh ranh. Họ ngồi lẫn lộn với các tướng lĩnh cũ của Trường Yên, tạo nên một không khí vừa trang trọng vừa có chút gượng gạo. Mùi hương trầm thoang thoảng trong điện, nhưng không thể xua đi sự căng thẳng ngầm.
Lữ Kính, với chiếc áo bào lụa màu lam và phong thái điềm tĩnh, bước ra trình bày. Ông chỉ vào bản đồ, nơi các vùng đất vừa được Trường Yên kiểm soát được đánh dấu bằng màu đỏ tươi. "Bẩm Chủ công, chư vị tướng quân, các thủ lĩnh. Hiện tại, quân Trường Yên đã kiểm soát 9 trên tổng số 12 đạo trụ lớn của Đại Việt. Thanh thế vang dội, lòng dân các vùng được giải phóng đang hướng về chúng ta." Ông ngừng lại, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt. "Tuy nhiên, nguy cơ vẫn tiềm ẩn. Dù đất đã về một mối, nhưng lòng người vẫn chưa ổn. Đặc biệt là các thế lực mới quy phục, vẫn còn những suy tính riêng." Lời nói của Lữ Kính như một gáo nước lạnh, nhắc nhở mọi người về những thách thức còn lại.
Trong buổi nghị, khi không khí đang dần lắng xuống, Đỗ Cảnh Thạc, với vẻ mặt nghiêm nghị, bất ngờ đứng dậy. Ông là một sứ quân hùng mạnh, vốn quen với việc tự trị, nên lời nói của ông mang sức nặng nhất định. "Bẩm Đinh Chủ công," ông cất tiếng, giọng vang rõ, "Thanh thế của Đinh Bộ Lĩnh đã vang khắp thiên hạ. Ngài đã dẹp yên loạn mười hai sứ quân, thống nhất gần hết giang sơn. Dân chúng mong mỏi một minh chủ. Vậy nên, ta mạo muội đề xuất: Ta nên tôn người làm Thống vương, để dân hướng về một cờ, chấm dứt cảnh loạn lạc!"
Lời đề xuất của Đỗ Cảnh Thạc như một tia lửa châm vào thùng thuốc súng. Một số thủ lĩnh mới quy phục gật gù tán thành, ánh mắt họ hiện lên vẻ mừng rỡ. Nhưng ngay lập tức, Tô Ẩn đứng dậy, sắc mặt anh lạnh như băng. "Không được!" Giọng anh vang lên đầy kiên quyết, cắt ngang lời Đỗ Cảnh Thạc. "Đỗ tướng quân, người hãy nhớ lại lời 'Chiếu Hồ Lang' của Chủ công! Kẻ mang cờ nghĩa không được tự xưng! Nếu chúng ta vội vã xưng vương lúc này, chẳng phải lại đi vào vết xe đổ của Ngô Xương Xí, của Giả Tâm hay sao? Chẳng phải chúng ta sẽ trở thành một sứ quân khác, chỉ vì danh lợi mà quên đi đại nghĩa sao? Lòng dân chưa thực sự quy phục, đất nước chưa hoàn toàn thống nhất, ngôi vị chỉ là hư danh!"
Cuộc tranh luận trở nên căng thẳng. Một bên cho rằng việc xưng vương là cần thiết để ổn định lòng dân, tạo ra một chính quyền hợp pháp. Một bên lại cho rằng đó là quá sớm, là đi ngược lại với chính nghĩa, với lời thề "không vì danh, chỉ vì đạo" của Trường Yên. Các thủ lĩnh khác cũng bắt đầu xì xào bàn tán, chia thành nhiều phe phái nhỏ. Nguy cơ chia rẽ nội bộ sau chiến thắng đang hiện hữu, đe dọa làm tan rã những gì Đinh Bộ Lĩnh đã dày công gây dựng.
Đinh Bộ Lĩnh, từ đầu cuộc tranh luận đến giờ vẫn ngồi im lặng, ánh mắt sắc lạnh dõi theo từng người. Anh lắng nghe tất cả, nhìn rõ sự chia rẽ đang nhen nhóm. Cuối cùng, khi cuộc tranh luận lên đến đỉnh điểm, anh chậm rãi đứng dậy. Anh không nói một lời. Bàn tay vững chắc của anh đặt lên chuôi gươm. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía anh. Đinh Bộ Lĩnh rút gươm ra khỏi vỏ. Tiếng kim loại vang lên sắc lạnh trong không gian tĩnh lặng, khiến tất cả mọi người đều nín thở.
Anh tiến đến gần tấm bản đồ rồng đá – một tấm bản đồ chạm khắc hình rồng uốn lượn trên phiến đá lớn, thể hiện hình dáng đất nước Đại Việt, nằm chính giữa điện. Anh giơ cao thanh gươm, lưỡi gươm sắc bén phản chiếu ánh nến, rồi không chút do dự, đâm thẳng vào tấm bản đồ rồng đá, xuyên qua vị trí của miền Nam, nơi Nam Việt Hầu đang nổi lên. Mũi gươm ghim sâu vào phiến đá, khiến một vài mảnh đá nhỏ vỡ vụn, và những vệt đỏ của máu thấm từ tay anh rỉ ra, lấm tấm trên bề mặt bản đồ.
Giọng anh vang lên, trầm hùng và uy nghiêm, chứa đựng cả sự cảnh tỉnh lẫn quyết tâm sắt đá:
“Khi nào bản đồ này ngừng chảy máu, khi đó hãy nói chuyện xưng vương.”
Lời nói của Đinh Bộ Lĩnh, cùng với hành động đầy sức mạnh biểu tượng, đã dập tắt mọi tranh cãi. Tất cả im lặng. Không ai dám cất lời. Họ nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ đá lấm tấm máu – như một lời cảnh tỉnh sống động về tình hình đất nước vẫn còn đang chìm trong loạn lạc. Miền Bắc vừa yên, nhưng miền Nam lại đang sôi sục. Máu của binh lính và dân lành vẫn đang đổ ở đâu đó trên bản đồ này. Tâm chiến về ngôi vị, về hư danh đã bị dập tắt ngay lập tức. Mọi người đều hiểu rằng, mục tiêu lớn nhất của Trường Yên vẫn là thống nhất đất nước, chấm dứt đổ máu, chứ không phải tranh giành ngôi vị lúc này.