Tại Bố Hải Khẩu, một vùng duyên hải rộng lớn với những bãi triều lấp lánh dưới ánh trăng, không khí hoàn toàn khác biệt so với Đại La. Đây là lãnh địa của Trần Lãm, một sứ quân luôn mang trong mình vẻ thâm trầm và kiên định. Những con sóng lớn vỗ bờ không ngừng nghỉ, mang theo hơi mặn của biển cả. Dọc theo bờ biển, hàng trăm cột đèn hiệu bằng gỗ cao vút, được đốt bằng dầu cá, chiếu sáng rực rỡ cả một vùng. Từ trên cao, người ta có thể thấy rõ những chiến thuyền to lớn, thân hình đồ sộ, nằm im lìm trên mặt nước, sẵn sàng ra trận bất cứ lúc nào.
Trong lều chỉ huy khổng lồ của mình, được dựng ngay sát bờ biển, Trần Lãm đang khoanh tay đứng nhìn ra ngoài qua tấm màn lụa mỏng. Hắn có vóc dáng của một thủy thủ lão luyện, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp chiến bào thêu rồng bạc. Ánh mắt hắn không hề có vẻ ngạc nhiên hay thất vọng khi nghe tin Lý Khuê thảm bại trên sông Cầu. "Lý Khuê thất bại là lẽ tất nhiên," Trần Lãm lầm bầm, giọng hắn trầm khàn như tiếng sóng vỗ. "Mấy cái trò 'Ngư Trận' của Đinh Bộ Lĩnh, ta đã nghe danh từ lâu. Cái lão Lý Khuê đó chỉ hợp đánh du kích, chứ đâu có gan đối đầu trực diện." Đối với Trần Lãm, tất cả chỉ là một mồi nhử – một cái giá nhỏ để thăm dò sức mạnh và chiến thuật của Trường Yên. Mục tiêu của hắn lớn hơn nhiều.
Hắn quay lại, chỉ vào tấm bản đồ hải đồ trải rộng trên bàn. "Các ngươi nghe đây! Chúng ta không cần quan tâm đến mấy con cá nhỏ nữa. Bây giờ là lúc con rồng biển ra tay!" Trần Lãm đã dàn trận thủy quân theo một kiểu hoàn toàn khác, một chiến thuật mà hắn gọi là “Thiết Liên Tỏa” (Chuỗi xích sắt). Hắn đã tập hợp toàn bộ sức mạnh của mình: 50 chiến thuyền bọc sắt hạng nặng, mỗi chiếc đều được trang bị những khẩu nỏ lớn có thể bắn tên lửa, và những máy bắn đá tầm xa. Những chiếc thuyền này được nối liền với nhau bằng những sợi dây xích sắt khổng lồ, tạo thành một trận lưới sắt vững chắc, trải dài trên mặt sông, gần cửa sông Đỗ Giang, nơi nó đổ ra biển. "Trận này, ta sẽ dùng biển sắt để chặn đứng mọi thứ! Ta sẽ chặn đứng dòng tiếp viện của chúng!" Trần Lãm tuyên bố, ánh mắt hắn ánh lên sự tự tin tuyệt đối.
Mục tiêu của Trần Lãm rất rõ ràng: đánh từ Bố Hải lên, cắt rời Trường Yên khỏi tiếp viện đường biển, cô lập hoàn toàn Đại La và Hoa Lư. Hắn muốn đẩy Đinh Bộ Lĩnh vào thế bí, không có đường rút, không có nguồn tiếp tế từ phía duyên hải. Một khi bị cô lập, Hoa Lư sẽ trở thành một hòn đảo giữa vòng vây địch.
Tại Đại La, sau khi nghe lời khai của tên tù binh và phân tích tình hình, Tô Ẩn nhận định: "Chủ công, Trần Lãm quá mạnh trên mặt nước. Hạm đội thiết thuyền của hắn không thể bị phá hủy bằng cách thông thường. Nếu để hắn cắt đứt đường tiếp viện từ biển, chúng ta sẽ lâm nguy." Anh đưa ra quyết định táo bạo. "Chúng ta phải đánh chặn từ Đỗ Giang – nơi sông đổ ra biển. Đó là yết hầu của hắn. Không những thế, chúng ta phải biến trận phòng thủ thành một cuộc phản công ngược, đánh thẳng vào Bố Hải Khẩu, phá hủy tận gốc hạm đội của Trần Lãm!"
Đinh Bộ Lĩnh gật đầu. "Cứ theo lời Quân sư!" Anh biết rằng, đối với những kẻ mạnh như Trần Lãm, chỉ có tấn công mới là phòng thủ tốt nhất.
Kế hoạch được vạch ra. Ngô Linh, vị tướng trẻ vừa lập công lớn ở Bạch Khôi, được giao trọng trách lần này. Anh chỉ huy một đội quân đặc biệt gồm 300 chiến thuyền nhẹ, được ngụy trang cẩn thận để trông giống những thuyền buôn thông thường. Những chiếc thuyền này được phủ bạt cũ kỹ, chất đầy những bao tải rỗng ruột để tạo vẻ ngoài cồng kềnh, nhưng bên trong lại giấu kín hàng trăm binh sĩ thiện chiến cùng những túi thuốc nổ và dầu hỏa.
Trận đánh diễn ra vào rạng đông, khi sương mù còn lãng đãng trên mặt biển. Đội thuyền của Ngô Linh lặng lẽ tiến vào khu vực “Thiết Liên Tỏa” của Trần Lãm. Những binh lính trên thuyền buôn giả vờ lúng túng, chèo chống loạng choạng, như những thương nhân vô tội vô tình đi lạc vào trận địa. Quân Trần Lãm, đứng trên những chiếc thiết thuyền vững chãi, khẽ nhếch mép khinh bỉ. "Đúng là lũ dân đen không biết sống chết!" Một tên tướng Trần Lãm gầm lên.
Nhưng khi các thuyền buôn đã tiến sát đến chuỗi xích sắt, bất ngờ, từ mỗi chiếc thuyền nhẹ, hàng loạt pháo lửa được bắn lên. Lửa bùng lên dữ dội, thiêu cháy những lớp bạt phủ, để lộ ra những binh sĩ Trường Yên thiện chiến. Pháo lửa được bắn thẳng vào chuỗi xích liên hoàn đang nối các thiết thuyền, những nơi đã được nghiên cứu kỹ càng là điểm yếu. Tiếng nổ lớn vang lên, kèm theo ánh lửa đỏ rực chiếu sáng cả một vùng biển. Dầu hỏa từ các túi nổ bắn tung tóe lên thân thuyền gỗ, khiến lửa nhanh chóng lan rộng. Hàng trăm binh sĩ Trường Yên trên các thuyền nhẹ, sau khi bắn pháo lửa, nhanh chóng nhảy xuống nước, bơi về phía bờ, hoặc chuyển sang tấn công những chiếc thuyền lân cận.
Trần Lãm đứng trên chiếc thiết thuyền lớn nhất của mình, trợn mắt kinh hãi. Hắn không ngờ Trường Yên lại dám dùng chiến thuật liều lĩnh như vậy. Trận Bố Hải thất bại nặng nề. Chuỗi xích sắt bị phá hủy ở nhiều điểm, các chiến thuyền bọc sắt, vốn bất khả xâm phạm trước cung tên, lại trở nên dễ dàng bị thiêu rụi bởi hỏa công và thuốc nổ. Hàng chục chiếc thiết thuyền bốc cháy ngùn ngụt, tiếng la hét của binh lính vang vọng khắp mặt biển.
Trần Lãm thoát được, hắn nhảy lên một chiếc thuyền nhỏ và được tàn quân hộ tống rút lui vào sâu trong vịnh. Nhưng hắn phải chứng kiến cảnh tượng bi thảm nhất đời mình: hạm đội thủy quân của hắn bị thiêu rụi quá nửa. Sức mạnh trên mặt nước của các sứ quân ở Bắc Bộ, vốn đã bị Lý Khuê làm suy yếu, giờ đây gần như bị phá hủy hoàn toàn. Biển Đông, từ đây, sẽ không còn là nơi hiểm yếu cho Trường Yên nữa.