CHƯƠNG 63 – NGƯ TRẬN DỤ CÁ

 Bên trong lều chỉ huy tại Đại La, không khí đặc quánh sự lo lắng và mùi mực giấy bản đồ. Ánh đèn dầu leo lét hắt bóng những khuôn mặt căng thẳng của Đinh Bộ Lĩnh, Lữ Kính và Tô Ẩn lên tấm bản đồ trải rộng. Tiếng trống canh từ xa vọng lại đều đặn, nhưng không thể xua đi nỗi bất an về mối nguy hiểm mới. Tin tức từ tù binh Lý Khuê về "dòng ngầm" và đặc biệt là cái tên "Trần Lãm" cứ lởn vởn trong đầu mỗi người.

Đinh Bộ Lĩnh, gương mặt anh tuấn giờ đây trầm tư hơn bao giờ hết, tay chống cằm, ánh mắt nhìn xoáy vào dòng sông Cầu trên bản đồ. "Lý Khuê không hề rút lui. Hắn đang chuẩn bị một đòn khác hiểm độc hơn." Anh lặp lại lời khai của tên tù binh, giọng nói mang theo một sự kiên định nhưng cũng pha chút suy tư.

Lữ Kính, với nét mặt điềm tĩnh thường thấy nhưng đôi mắt ẩn chứa sự sắc bén, chỉ tay vào bản đồ. "Chủ công, Lý Khuê và Trần Lãm đang phối hợp chặt chẽ. Cuộc tấn công vừa rồi vào Bạch Khôi chỉ là đòn nghi binh, thăm dò sức phản kháng của chúng ta. Giờ đây, chúng ta phải đối mặt với một cuộc tập kích kép: vừa thủy, vừa đường bộ từ hướng Siêu Loại, nhưng mũi nhọn chính là hạm đội hùng hậu của Lý Khuê trên sông Cầu, và sau đó sẽ là Trần Lãm."

"Chúng muốn dồn ta vào thế lưỡng nan, chia cắt lực lượng của Trường Yên!" Tô Ẩn nói thêm, giọng anh đầy vẻ lo lắng. "Sông Cầu rộng lớn, địa hình hai bên lại trống trải, rất khó mai phục. Hơn nữa, ta vừa mất mát ở bến Bạch Khôi, quân lính cần được nghỉ ngơi."

Lữ Kính khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự tự tin. "Chính vì vậy, chúng ta không thể đối đầu trực diện. Chúng ta sẽ biến sự rộng lớn của dòng sông thành cái bẫy của chính chúng ta. Chúng ta sẽ giăng một 'Ngư Trận'."

Ông tiếp tục, chỉ vào dòng sông Cầu trên bản đồ: "Chúng ta sẽ tạo ra một ảo giác hoàn hảo về sự hỗn loạn của dân tản cư dọc sông. Cho hàng trăm chiếc thuyền chài nhỏ, cũ nát, mà chúng ta đã thu thập từ Đỗ Giang và Tế Giang, chất đầy đồ đạc lỉnh kỉnh, cứ thế thả trôi nổi tự do trên dòng nước. Những chiếc thuyền này sẽ được ngụy trang giống hệt thuyền của người dân đang bỏ chạy khỏi chiến tranh, với quần áo cũ rách rưới vắt vẻo, thậm chí còn có vài con chó hoang được cho lên thuyền để sủa bâng quơ tạo âm thanh. Ngụy trang chúng để Lý Khuê nghĩ rằng con đường đã hoàn toàn an toàn."

"Nhưng thực chất," Lữ Kính tiếp lời, ánh mắt lóe lên vẻ mưu trí, "trong mỗi chiếc thuyền chài đó, dưới lớp vải bạt rách nát, sẽ là đội cung thủ tinh nhuệ nhất của chúng ta, ẩn mình cùng với cung nỏ tầm xa và những mũi tên tẩm lửa. Họ sẽ nằm im, kiên nhẫn chờ đợi, không một tiếng động. Đây chính là 'Ngư Trận' của chúng ta, một cái bẫy dụ cá lớn vào lưới."

Đinh Bộ Lĩnh gật đầu, khuôn mặt hiện rõ sự tán thành. Anh hiểu rằng, để đối phó với kẻ xảo quyệt như Lý Khuê, cần phải dùng kế hiểm hơn.

Quả nhiên, khi Lý Khuê cử hạm đội lớn của mình, với hàng chục thuyền chiến cồng kềnh, trang bị đầy đủ hỏa tiễn và binh lính thiện chiến, đi theo dòng sông Cầu, hắn đã thấy cảnh tượng hàng trăm chiếc thuyền chài cũ nát trôi nổi vô định, thậm chí còn nghe tiếng kêu khóc than thở từ xa vọng lại – đó là tiếng của những người dân tản cư thật, cũng là những người được Trường Yên sắp đặt để hoàn thiện vở kịch. "Ha! Đám dân đen này sợ hãi mà bỏ chạy tán loạn rồi! Đinh Bộ Lĩnh cũng chỉ đến thế thôi, chưa đánh đã khiến dân chúng kinh hồn bạt vía!" Lý Khuê nhếch mép cười đắc thắng, tưởng rằng kế hoạch của mình đã thành công mỹ mãn. Hắn ra lệnh cho hạm đội tiến sâu vào dòng sông, không chút nghi ngờ. Những chiếc thuyền chiến lớn, sừng sững lướt đi trên mặt nước, lá cờ mang biểu tượng Siêu Loại kiêu hãnh phấp phới trong gió, như những con quái vật sắt thép đang nuốt chửng dòng sông.

Khi hạm đội của Lý Khuê đã lọt sâu vào khu vực định sẵn, bất ngờ, từ một chiếc thuyền "ngư dân" lớn hơn cả, được điều khiển bởi một người lính Trường Yên cải trang thành lão ngư dân, một pháo hiệu đỏ được bắn lên, xé toạc màn sương đêm. "Chính là lúc này!" Lữ Kính khẽ thì thầm trong lều chỉ huy, nắm chặt tay. Ngay lập tức, từ hai bờ sông, hàng trăm lưới lửa khổng lồ, được làm từ dây gai tẩm dầu và châm lửa, bắn ra như mưa. Những tấm lưới khổng lồ này, được giăng mắc giữa các cây cổ thụ ẩn mình trên bờ và những cọc ngầm được đóng từ trước dưới nước, nhanh chóng siết chặt lấy hạm đội Lý Khuê. Cùng lúc đó, trận đồ khóa nước được kích hoạt. Những dây xích sắt khổng lồ được kéo căng ngang sông từ các bờ kè đá ngụy trang, và những cọc nhọn được thả xuống từ đáy sông, khiến các thuyền chiến của Lý Khuê không thể tiến hoặc lùi, trở thành những cái đích cố định giữa dòng sông.

"Tấn công!" Tiếng hô vang dội từ các thuyền chài "ngư dân". Hỏa tiễn và cung tên từ đội “ngư dân” bắn ra như mưa, trút xuống những chiếc thuyền bị mắc kẹt. Lửa bùng lên dữ dội, thiêu rụi cột buồm và thân thuyền. Tiếng la hét, tiếng nổ, tiếng gươm khua vang dội khắp khúc sông. Lý Khuê trên chiến thuyền đầu rồng của mình, mặt trắng bệch, không thể tin vào mắt mình. "Cái gì? Ngư dân? Chúng là quân Trường Yên!" Hắn gầm lên, cố gắng ra lệnh cho quân lính phá vỡ vòng vây, nhưng tất cả đã quá muộn.

Sau ba canh giờ giao tranh ác liệt dưới ánh lửa bập bùng chiếu sáng cả một khúc sông, quân Lý Khuê hoàn toàn tan tác. Rất nhiều thuyền chiến bị đánh chìm hoặc cháy rụi, xác lính nổi lềnh bềnh, những chiếc thuyền cháy dở trôi dạt vô định như những con ma trơi trên mặt nước. Đội quân chỉ huy của Lý Khuê, bao gồm cả bản thân hắn, bị kẹt trong lưới lửa và buộc phải đầu hàng. Lý Khuê bị bắt sống, khuôn mặt hắn giờ đây trắng bệch, không còn chút kiêu ngạo nào, chỉ còn lại sự sợ hãi tột độ.

Trong số các tù binh bị bắt, có một tên lính thân cận của Lý Khuê, thân hình đầy vết bỏng và bùn đất. Dưới sự tra hỏi gắt gao của Tô Ẩn, hắn run rẩy, tiết lộ một bí mật kinh hoàng:

"Lý Khuê chưa phải là tất cả... Bẩm... bẩm tướng quân... Trần Lãm chưa ra tay! Hắn còn có... còn có 'Thiết Hải Hồi Kích'... từ Bố Hải Khẩu... Hắn có cả hạm đội thiết thuyền, Chủ công ơi!" Giọng hắn run lên bần bật, sợ hãi tột độ khi nhắc đến cái tên "Thiết Hải".

Lời khai này khiến Bộ Lĩnh và Lữ Kính giật mình. "Thiết Hải" (biển sắt) ám chỉ hạm đội thiết thuyền bọc sắt của Trần Lãm – một loại chiến thuyền cực kỳ kiên cố, gần như bất khả xâm phạm trước cung tên thông thường. Điều đó có nghĩa là cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, và mối nguy hiểm lớn nhất còn ở phía trước. Trần Lãm, kẻ có hạm đội thủy quân mạnh nhất, mới là mục tiêu thực sự.

Ngay lập tức, Đinh Bộ Lĩnh ra lệnh, giọng anh kiên quyết, vang vọng khắp lều:

“Đóng Lưới Bắc – Rút Vách Đông!”

"Đóng Lưới Bắc" nghĩa là củng cố toàn bộ tuyến phòng thủ phía Bắc, chặn đứng mọi khả năng Lý Khuê còn có thể quấy phá hoặc tập hợp tàn quân. "Rút Vách Đông" ám chỉ việc rút bớt quân từ phía đông (nơi vừa đẩy lùi Lý Khuê) để tập trung lực lượng. Anh biết rằng, trận đánh tiếp theo sẽ là một cuộc đối đầu trực diện với hạm đội hùng mạnh nhất của Trần Lãm, và đó sẽ là một thử thách sống còn. Trường Yên phải chuẩn bị chuyển hướng sang phòng tuyến Bố Hải, sẵn sàng đối mặt với "biển sắt" sắp ập đến. Cuộc chiến thực sự, nơi "hổ hoá rồng", chỉ vừa mới bắt đầu.