CHƯƠNG 62 – CHIẾN ĐÊM BẠCH KHÔI

 Tiếng còi báo động xé toạc màn đêm yên tĩnh ở Đại La, âm thanh chói tai vọng vào từng căn nhà gỗ, từng con ngõ nhỏ. Ông lão bán phở gánh, đang lúi húi nhóm bếp cho phiên chợ sớm, giật mình đánh rơi chiếc môi đồng. Bà mẹ trẻ đang ru con chợt ôm chặt lấy đứa bé, ánh mắt đầy lo âu nhìn ra cửa. Quân Trường Yên, vừa mới chiếm lĩnh thành, đã phải đối mặt với một mối nguy hiểm mới, đến từ nơi không ai ngờ tới. Lòng người Đại La vừa mới được bình yên sau bao năm loạn lạc, nay lại đứng trước thử thách cam go.

Khi tiếng còi báo động vang vọng khắp thành, tại lều chỉ huy chính, Lữ Kính – với sự bình tĩnh đáng kinh ngạc ngay cả trong tình huống khẩn cấp – lập tức vung tay ra lệnh. "Ngô Linh, mau dẫn quân phòng thủ bến Bạch Khôi! Cố gắng giữ chân địch càng lâu càng tốt, chờ viện binh!" Lữ Kính nói, giọng ông dứt khoát như một nhát chém. Ngô Linh, vị tướng trẻ với vóc dáng nhanh nhẹn, đôi mắt sáng quắc dưới vành nón sắt, gật đầu lia lịa. Anh chỉ có vỏn vẹn 300 quân trong tay, những binh sĩ vừa trấn giữ thành Đại La, nhiều người còn chưa kịp cởi giáp sau ca trực, nay phải đối mặt với cuộc đổ bộ bất ngờ. Nụ cười lạc quan thường trực trên môi anh đã biến mất, thay vào đó là nét kiên quyết.

Trong khi đó, dưới dòng sông, lực lượng phản công của Lý Khuê lên tới 800 người, gấp gần ba lần quân số của Ngô Linh. Chúng là những chiến binh thủy quân thiện chiến, mặc giáp da cá sấu gọn gàng, tay lăm lăm kiếm ngắn và cung nỏ. Ánh mắt chúng hiện lên vẻ khát máu và tham vọng. Đặc biệt, chúng mang theo hỏa tiễn – những ống tre dài, bên trong nhồi thuốc súng và dầu tẩm, khi bắn ra sẽ tạo thành những ngọn lửa rực cháy. Lý Khuê, với vóc dáng thấp đậm, nước da ngăm đen và ánh mắt lấp lánh sự tàn nhẫn, đã sử dụng chiến thuật “Hỏa Lưu Tập Kích” (Tập kích bằng dòng lửa). Hắn ra lệnh cho binh lính nhanh chóng đốt những chiếc thuyền hạng nhẹ vừa cập bến. Lửa bùng lên dữ dội, tạo ra những cột khói đen đặc cuồn cuộn bay lên bầu trời đêm, che khuất tầm nhìn, khiến binh lính Trường Yên khó lòng phân biệt được mục tiêu. Trong làn khói mù mịt đó, chúng điên cuồng bắn loạn hỏa tiễn vào các vị trí phòng thủ của Trường Yên, gây ra sự hoảng loạn và thiêu cháy nhiều căn nhà gỗ ven sông. Làn khói cuồn cuộn bay vào thành, khiến những người dân hoảng sợ chạy ra đường, tiếng la hét vang lên xé lòng.

Ngô Linh, dù quân số ít ỏi và đối mặt với hỏa lực áp đảo, nhưng không hề nao núng. Anh nhanh chóng dẫn 300 quân của mình phản kích. Anh ra lệnh binh lính lợi dụng địa hình, ẩn nấp sau các vật cản như những đống gỗ, các ụ đá ven sông, và bắn trả bằng cung nỏ. Tuy nhiên, nhận thấy địch quá đông và hỏa lực quá mạnh, Ngô Linh quyết định dùng kế của mình, một kế sách mà anh đã học được từ Lữ Kính và Tô Ẩn: “Thụ Chiến Lý Giang” (Trận chiến nơi dòng sông có cành cây). Anh dẫn dụ quân Lý Khuê vào một khúc sông cong gần bến Bạch Khôi, nơi có nhiều bụi cây rậm rạp và những mỏm đá nhô ra. Đây là nơi mà quân Trường Yên đã mai phục sẵn các cung thủ trên bờ, chờ đợi thời cơ. Họ là những xạ thủ tài ba, từng săn bắn trong rừng núi Hoa Lư, giờ đây nín thở chờ đợi con mồi.

Khi quân Lý Khuê hăng hái đuổi theo vào khúc sông cong, những mũi tên tẩm độc từ trên bờ bất ngờ bay tới như mưa, găm vào những binh sĩ đang di chuyển trên thuyền. Quân địch trở nên hỗn loạn, tiếng la hét, tiếng rên rỉ vang lên. Cùng lúc đó, Tô Ẩn, sau khi nhận được tin báo về kế của Ngô Linh từ một người lính liên lạc chạy về, đã nhanh chóng dẫn một toán quân từ doanh chính đến. Anh không chỉ là một mưu sĩ, mà còn là một chiến binh dũng cảm. Anh cho binh lính phóng lửa chặn đường rút của quân địch ở phía sau, biến khúc sông cong thành một cái bẫy chết người. Lý Khuê và binh lính của hắn bị kẹp chặt giữa làn tên từ cung thủ trên bờ và ngọn lửa ngút trời ở phía sau, tạo thành một gọng kìm vững chắc.

Trận thủy chiến đầu tiên diễn ra ác liệt. Hỏa tiễn của Lý Khuê không còn hiệu quả khi bị giáp mặt ở cự ly gần và địa hình hiểm trở. Sau ba canh giờ chiến đấu dữ dội dưới ánh trăng mờ, dưới làn khói đen và ánh lửa bập bùng, quân Lý Khuê hoàn toàn tan tác. Hơn 2/3 thủy quân của hắn bị đánh chìm xuống dòng sông Thiên Đức, xác lính nổi lềnh bềnh, những chiếc thuyền cháy dở trôi dạt vô định như những con ma trơi trên mặt nước. Ngô Linh và quân sĩ của anh đã lập công lớn, đẩy lùi cuộc tấn công bất ngờ của Lý Khuê và Trần Lãm, bảo vệ được Đại La. Những người dân Đại La, từ trong nhà nhìn ra, thấy ngọn lửa đã tàn, tiếng la hét đã lắng xuống, biết rằng mình đã an toàn.

Tuy nhiên, mối nguy hiểm vẫn chưa chấm dứt. Khi trận chiến kết thúc, Trường Yên bắt được một số tù binh của Lý Khuê. Dưới sự tra hỏi của Tô Ẩn, các tù binh, với khuôn mặt bám đầy bùn đất và đôi mắt thất thần vì sợ hãi, đã khai ra một bí mật động trời:

“Lý Khuê chưa rút lui. Hắn đang dồn toàn lực đánh ngược từ sông Cầu – theo dòng ngầm.”

Lời khai này khiến Bộ Lĩnh và Lữ Kính giật mình. Sông Cầu là một con sông lớn hơn, nằm xa hơn về phía bắc, và "dòng ngầm" ám chỉ một con đường thủy bí mật, hiểm trở hơn, thường chỉ dành cho những người am hiểu địa hình. Điều đó có nghĩa là Lý Khuê không hề bỏ cuộc, mà đang chuẩn bị một đòn hiểm độc hơn nữa, trực tiếp nhắm vào Đại La từ một hướng hoàn toàn khác, một hướng không ai có thể ngờ tới. Cuộc chiến "Hổ Lang Hồi Kích" chỉ mới bắt đầu, và cơn sóng dữ đang thực sự ập đến.