CHƯƠNG 59 – PHONG LỮ TÂM LOẠN

 Sau trận đánh bất ngờ tại Bến Sấu và việc quân Đại La thảm bại khi xuất thành, không khí trong kinh thành Đại La trở nên vô cùng hỗn loạn và hoang mang. Tiếng nói lo sợ vang khắp nơi, sự tin tưởng vào Ngô Xương Xí đã giảm sút nghiêm trọng.

Tin thất trận lan khắp nơi trong thành Đại La như một đòn giáng mạnh vào tinh thần quân dân. Những tướng lĩnh, quan lại vốn đã theo Ngô Xương Xí vì lợi ích hoặc sợ hãi, nay thấy tình thế nguy cấp thì bắt đầu lung lay. Nhiều người đã lén lút viết thư xin hàng Trường Yên, tìm đường thoát thân cho bản thân và gia đình. Sự rạn nứt đã bắt đầu từ chính nội bộ.

Trong phủ điện, Thái sư Vương Hằng, mặc dù bị giam lỏng nhưng vẫn tìm cách diện kiến Ngô Xương Xí. Ông đã quá lão luyện trong chính trường để không nhìn thấy tương lai mờ mịt của Đại La. Ông cố gắng khuyên Ngô Xương Xí: "Đại Vương! Quân Trường Yên như hổ đói. Ngài nên biết tiến biết lùi. Người thua trận không mất danh. Người mất thành không còn tên! Xin Ngài hãy bỏ thành, rút về Cổ Loa. Cổ Loa tuy không bằng Đại La, nhưng địa thế hiểm yếu, dễ phòng thủ hơn. Còn sức, còn quân, còn có thể phục hận!"

Tuy nhiên, lời khuyên của Vương Hằng đã chạm vào tự ái và sự kiêu ngạo của Ngô Xương Xí. Hắn vốn mang danh cháu của Ngô Quyền, luôn tự hào về dòng dõi và thành Đại La. Nghe lời khuyên bỏ thành, hắn nổi cơn tức giận. "Ngươi dám bảo ta bỏ thành? Ngươi là kẻ hèn nhát!" Ngô Xương Xí gầm lên, ra lệnh cho quân lính: "Tên phản thần Vương Hằng này muốn làm loạn lòng quân! Mau đưa hắn về giam cấm, không cho bất cứ ai tiếp xúc!" Dù không giết Vương Hằng, nhưng hắn đã biến cố vấn trung thành nhất của mình thành tù nhân. Hành động này càng khiến nội bộ Đại La ngày càng rạn nứt, lòng người ly tán.

Trong đêm tối, khi sự tuyệt vọng bao trùm Đại La, một mật sứ bí mật từ Siêu Loại đã đến thành. Đó là sứ giả của Lý Khuê. Hắn mang theo một bức thư với lời lẽ lạnh lùng, thẳng thắn: "Ngô Xí huynh đệ! Ta đã thấy rõ ý chí của Đinh Bộ Lĩnh. Nếu thành Đại La thất thủ, thì đừng mong giữ vùng đông. Hãy tự lo cho mình đi! Ta sẽ không động binh giúp nữa!" Bức thư này là một đòn chí mạng, khẳng định sự lung lay của Liên Minh Giáp Bắc và sự cô lập của Ngô Xương Xí. Lý Khuê, kẻ vốn cơ hội, đã quyết định không mạo hiểm thêm nữa.

Trong lúc đó, kế hoạch của Lữ Kính và Tô Ẩn đã phát huy tác dụng. Sau trận thua thảm hại, binh sĩ Đại La hoang mang, rệu rã. Những nội gián mà Trường Yên đã cài cắm vào trong thành từ trước, giờ đây đã hành động. Trong một đêm tối như mực, một sợi dây hiệu màu trắng được bí mật thả từ trên tường thành xuống, sau đó được kéo lên – đây là tín hiệu ngầm, đã được thỏa thuận trước. Nó có nghĩa là: quân lính bên trong đã đồng ý mở cổng, nhưng với một điều kiện: Trường Yên “không vào bằng gươm” – không tiến vào thành bằng vũ lực, không tàn sát binh lính và dân chúng.

Tin tức này nhanh chóng được báo về cho Đinh Bộ Lĩnh. Anh và Lữ Kính mỉm cười. Kế hoạch "Dụ trụ – phá vách – đoạn chân" đã thành công. Ngô Xương Xí, vì kiêu ngạo và giận dữ, đã tự mình đưa quân ra ngoài thành, để rồi Đại La bị đánh úp và phải đóng chặt cửa. Giờ đây, chính những người lính bên trong lại muốn mở cổng.

Đinh Bộ Lĩnh không hề do dự. Anh lấy bút, không viết chiếu thư dài dòng, không dùng lời lẽ hoa mỹ hay đe dọa. Anh chỉ viết ba chữ Hán lên một mảnh lụa trắng, rồi sai người bắn vào trong thành. Đó là:

“Nghĩa nhập thành.”

Ba chữ đơn giản nhưng đầy sức mạnh: "Nghĩa" (chính nghĩa) sẽ "nhập" (vào) "thành". Đó là lời hứa không dùng bạo lực, mà dùng chính nghĩa để tiến vào Đại La. Lời hứa này, cùng với tấm lòng "vì dân" đã được thể hiện ở Đỗ Giang và Tế Giang, đã hoàn toàn lay động những người lính và dân chúng Đại La đang tuyệt vọng. Ánh sáng của chính nghĩa đã soi rọi vào nơi tăm tối nhất, báo hiệu sự sụp đổ của một triều đại cũ, và sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới.