CHƯƠNG 58 – THÀNH CHIẾN ĐẠI LA

 Tiếng trống đá rung chuyển cả vùng, cùng lá cờ "Trung Nghĩa" cắm sát thành Đại La, là lời tuyên chiến đanh thép của Trường Yên. Ngô Xương Xí, kẻ chủ mưu trong vụ "Hội Nghĩa" giả mưu, giờ đây phải đối mặt với một cuộc chiến thực sự ngay trước cửa nhà mình.

Trong thành Đại La, Ngô Xương Xí nhận ra tình thế nguy cấp. Hắn biết rõ sức mạnh của Trường Yên, và sự thiện chiến của Đinh Bộ Lĩnh. Hắn ra lệnh thủ thành, không chấp nhận bất kỳ cuộc xuất chiến nào. Tường thành Đại La cao lớn, kiên cố, là niềm tự hào của triều Ngô cũ. Hắn tin rằng, chỉ cần cố thủ, Trường Yên sẽ không thể phá vỡ được. Để đề phòng dân chúng nổi loạn hoặc tiếp tế cho địch, Ngô Xương Xí còn ra lệnh bắt giữ những người dân khả nghi, nhốt họ vào các nhà kho, đồng thời kiểm soát gắt gao mọi hoạt động ra vào thành.

Tuy nhiên, Đinh Bộ Lĩnh không hề vội vàng công thành. Anh hiểu rằng, Đại La là một pháo đài kiên cố, việc công thành trực diện sẽ phải trả giá bằng xương máu. Thay vào đó, Lữ Kính đã vạch ra một kế sách đánh vào tâm lý, khiến Ngô Xương Xí phải tự mình bước ra khỏi thành.

Ngay lập tức, Đinh Bộ Lĩnh cho thả một số tù binh của Giả Tâm đã đầu hàng và tỏ ý quy phục. Những tù binh này, vốn bị Giả Tâm đối xử hà khắc, nay được Trường Yên khoan hồng, được cho về Đại La với một nhiệm vụ quan trọng: mang theo một bức thư từ Đinh Bộ Lĩnh. Bức thư không hề có lời lẽ đe dọa hay uy hiếp, mà chỉ viết một câu ngắn gọn, súc tích, đánh thẳng vào chính nghĩa và uy tín của Trường Yên:

“Ta không diệt người, chỉ diệt ý bất nghĩa. Mở thành, sẽ giữ dân; cố thủ, sẽ hoá tro.”

Bức thư này nhanh chóng đến tay Ngô Xương Xí. Hắn đọc đi đọc lại, sắc mặt tối sầm lại. "Không diệt người, chỉ diệt ý bất nghĩa"? Đó chẳng phải là lời lẽ của những kẻ mang danh chính nghĩa hay sao? "Mở thành, sẽ giữ dân; cố thủ, sẽ hoá tro" – đó là lời cảnh cáo không thể rõ ràng hơn. Ngô Xương Xí vốn là kẻ kiêu ngạo, lại mang danh cháu Ngô Quyền. Hắn không thể chịu được khi bị thách thức một cách công khai như vậy. Hắn biết Đinh Bộ Lĩnh đang muốn dụ hắn ra khỏi thành, nhưng cơn phẫn nộ đã lấn át lý trí. Hắn không muốn bị coi là kẻ hèn nhát, không dám nghênh chiến. Trong cơn tức giận, hắn ra lệnh: "Xuất chiến! Toàn quân xuất chiến! Ta sẽ đích thân ra trận, cho Đinh Bộ Lĩnh thấy ai mới là chủ nhân Đại La!" Hắn tự tin vào binh lực hùng hậu và khả năng chiến đấu của mình.

Thế là, quân Đại La với hàng ngàn binh sĩ hùng hậu, mang theo cờ xí rợp trời, vũ khí sáng loáng, ào ạt tràn ra khỏi cổng thành. Chúng tin rằng mình sẽ dễ dàng nghiền nát quân Trường Yên. Nhưng chúng không ngờ rằng, việc xuất chiến này lại chính là bước chân đầu tiên bước đúng vào bẫy của Lữ Kính.

Trong đêm trước đó, khi Ngô Xương Xí còn đang say giấc trong thành, lính Trường Yên đã âm thầm "đào bờ đổi đất" quanh khu vực bên ngoài cổng thành. Họ đã lợi dụng địa hình đất yếu và những con suối nhỏ để tạo ra những vùng đất sụt lún, lầy lội, được ngụy trang cẩn thận bằng cỏ cây. Đây là những cái bẫy thiên nhiên mà chỉ Lữ Kính, với khả năng đọc địa hình tuyệt vời của mình, mới có thể phát hiện và lợi dụng.

Khi quân Đại La hùng hổ tràn ra, một phần lớn doanh quân của Ngô Xương Xí bỗng nhiên lọt vào vùng lầy. Hàng trăm binh sĩ và ngựa chiến bị mắc kẹt, chân lún sâu vào bùn đất, không thể di chuyển. Ngay lập tức, từ các bụi cây rậm rạp và những gò đất cao, quân Trường Yên đã phục kích từ ba mặt. Mũi tên như mưa đổ xuống, tiếng chiêng trống vang dội, cùng tiếng hô xung phong của quân Trường Yên. Quân Đại La, vốn đang trên đà khí thế, bỗng chốc rơi vào cảnh hỗn loạn, tiến không được, lùi không xong.

Trận chiến kéo dài đến tận bình minh. Quân Đại La bị đánh úp bất ngờ, lại gặp địa hình bất lợi, nên tổn thất nặng nề. Dù cố gắng chống trả, nhưng trước sự thiện chiến và tinh thần cao của Trường Yên, chúng buộc phải bỏ lại hàng trăm xác lính và vũ khí, thất thểu lui vào thành cố thủ.

Đứng trên một gò đất cao, nhìn Đại La đóng chặt cổng, Đinh Bộ Lĩnh không hề có ý định công thành ngay lập tức. Anh biết, mục đích đã đạt được. Anh ra lệnh:

"Không cần chiếm thành, chỉ cần khiến họ phải mở cổng."

Lời nói của Đinh Bộ Lĩnh không chỉ là một chiến thuật, mà còn là một triết lý. Anh không muốn chiếm đóng bằng bạo lực, anh muốn buộc kẻ thù phải tự mình mở cửa, dù là vì thất bại hay vì một lý do nào khác. Trận đánh vừa qua đã chứng minh rằng, ý chí "bất nghĩa" của Ngô Xương Xí sẽ không thể chống lại được sức mạnh của Trường Yên. Đại La đã bị giáng một đòn chí mạng, và đây mới chỉ là khởi đầu của chiến dịch "Phá Tam Trụ".