Sau vụ "Hội Nghĩa" giả mạo ở Đại La, khi âm mưu ám sát Đinh Bộ Lĩnh bị phanh phui, các sứ quân tham gia không còn giữ được chút mặt mũi nào. Sự giả dối của chúng đã bị phơi bày, khiến danh tiếng của chúng càng thêm hoen ố. Chúng biết rằng Đinh Bộ Lĩnh sẽ không còn khoan nhượng nữa.
Ngay sau khi Đinh Bộ Lĩnh thoát hiểm, Ngô Xương Xí, trong cơn giận dữ và hoảng loạn, đã cho dựng một cột đá lớn ngay ngoài thành Đại La. Trên cột, hắn cho khắc dòng chữ đầy căm phẫn và đe dọa: "Trường Yên là nghịch quân – kẻ nào tiếp tế sẽ bị xử trảm." Hắn muốn cắt đứt mọi nguồn cung cấp và sự ủng hộ của dân chúng cho Trường Yên, đồng thời thể hiện sự quyết liệt đến cùng.
Kiều Công Hãn, sau khi chứng kiến sự táo bạo của Đinh Bộ Lĩnh và thất bại của kế phục kích, đã rút quân về Phong Châu. Hắn không công khai tuyên chiến với Trường Yên, nhưng lại âm thầm gửi thư cho sứ quân Trần Lãm ở Bố Hải Khẩu, cầu xin một liên minh mới. Hắn muốn tạo ra một thế lực đủ mạnh để đối phó với Đinh Bộ Lĩnh, đề phòng Trường Yên tiến đánh Phong Châu.
Cục diện Đại Việt nhanh chóng thay đổi. Trung Nghĩa Hành Đạo Quân, dù liên tiếp giành chiến thắng và thu phục lòng dân, nhưng giờ đây lại phải đối mặt với một tình thế vô cùng hiểm nghèo. Trường Yên nay bị bao vây ba hướng:
- Phía Bắc: Ngô Xương Xí kiên cố trấn giữ Đại La, trung tâm quyền lực của miền Bắc, với binh lực đông đảo và quyết tâm trả thù.
- Phía Đông: Lý Khuê đang cố thủ ở vùng Siêu Loại, vùng đất hiểm trở với nhiều sông ngòi, sẵn sàng phối hợp với Đại La để chặn đứng Trường Yên.
- Phía Nam: Giả Tâm, dù bị trọng thương và thất bại ở Tế Giang, vẫn là một mối nguy hiểm khôn lường. Hắn đang nhanh chóng hồi phục lực lượng ở vùng Thanh Lâm, một vùng đất nhiều rừng núi và địa hình phức tạp, chuẩn bị cho một cuộc phản công.
Đây là một thế trận "Ba Mặt Đền Gôm" – ba kẻ thù lớn cùng đồng lòng, tập trung binh lực để nghiền nát Trường Yên. Sức ép lên Đinh Bộ Lĩnh và các tướng sĩ là cực lớn.
Trong đại bản doanh tạm thời, các tướng lĩnh đều tỏ ra lo lắng. Tuy nhiên, Lữ Kính vẫn giữ được sự bình tĩnh phi thường. Ông trải rộng bản đồ Đại Việt, chỉ vào ba điểm đỏ: Đại La, Siêu Loại, và Thanh Lâm. "Chư vị," Lữ Kính nói, giọng ông trầm tĩnh nhưng đầy kiên định. "Chúng ta không thể bị mắc kẹt vào thế phòng thủ ba mặt được. Nếu ta phân tán quân lực, chúng sẽ nghiền nát ta từng chút một." Ông ngừng một lát, rồi ánh mắt lóe lên vẻ quyết đoán. "Thay vì đánh lẻ, chúng ta phải gom toàn quân, tập trung toàn bộ sức mạnh vào một đòn chí mạng. Ta sẽ mở một trận chiến lớn, gọi là 'Phá Tam Trụ', và đòn đầu tiên sẽ nhắm thẳng vào Đại La!"
Lời đề xuất của Lữ Kính khiến các tướng sĩ kinh ngạc. Đại La là kinh thành, là nơi kiên cố nhất, lại có sự phòng thủ của Ngô Xương Xí. Tuy nhiên, Lữ Kính đã nhìn ra điểm yếu. Ba sứ quân tuy liên minh, nhưng lòng tin vẫn chưa thực sự vững chắc. Nếu đánh sập một trụ cột lớn nhất, hai trụ còn lại sẽ lung lay.
Đinh Bộ Lĩnh hoàn toàn đồng ý với Lữ Kính. Anh hiểu rằng, thời điểm này không phải là lúc chần chừ. Để chuẩn bị cho trận chiến định đoạt số phận, Đinh Bộ Lĩnh ra lệnh dời tổng doanh về Tam Đái, vùng đất đã được Trường Yên giải phóng và củng cố. Tại đây, họ sẽ lập đại bản doanh dã chiến quy mô lớn, tập trung toàn bộ binh lực, lương thảo, và chuẩn bị mọi thứ cho trận chiến sắp tới. Tam Đái, với địa thế thuận lợi và lòng dân vững vàng, sẽ là bàn đạp vững chắc cho cuộc tấn công tổng lực vào Đại La.
Mặt trời lặn, bao trùm chiến trường bằng bóng đêm. Quyết định đã được đưa ra. Cuộc đối đầu lịch sử để thống nhất Đại Việt sắp bùng nổ, và mũi nhọn của Trường Yên sẽ chĩa thẳng vào trung tâm quyền lực của miền Bắc – Đại La.