CHƯƠNG 53 – HỘI NGHĨA GIẢ MƯU

 Bức thư mời giả dối từ Đại La đã đưa Đinh Bộ Lĩnh vào một cuộc đấu trí không cân sức, một mình đối diện với ba sứ quân đầy mưu mô. Tại Hoa Lư, Lữ Kính đã vạch ra kế sách táo bạo nhất, đặt cược vào lòng dũng cảm và chính nghĩa của Chủ công. Giờ đây, mọi thứ đều nằm trong tay Đinh Bộ Lĩnh.

Đại La, kinh thành cũ của nước Việt, giờ đây dưới quyền Ngô Xương Xí, hiện lên uy nghi dưới ánh nắng ban trưa. Thành lũy được xây bằng gạch kiên cố, tường thành cao vút, vững chãi, mang đậm dấu ấn kiến trúc thời Ngô với những mái ngói cong vút và những hàng cột gỗ lim to lớn. Phủ đệ của Ngô Xương Xí nằm giữa trung tâm thành, với kiến trúc phức tạp, nhiều lớp cổng và hành lang uốn lượn, ẩn chứa vô vàn ngóc ngách.

Đại điện, nơi diễn ra "Hội Trị Nghĩa", là một không gian rộng lớn, lát gạch xanh bóng loáng, với những cột gỗ lim sơn son thếp vàng to lớn đỡ lấy mái ngói cong vút. Hai hàng đèn lồng chạm khắc tinh xảo treo dọc lối đi, nhưng ánh sáng ban ngày chỉ làm lộ rõ vẻ u ám và lạnh lẽo bên trong.

Trên chính điện, ba sứ quân đã ngồi vào vị trí. Ngô Xương Xí, với vóc dáng gầy gò, khuôn mặt trắng bệch và ánh mắt sắc lạnh của một kẻ đầy tham vọng, khoác trên mình bộ bào gấm màu tía thêu rồng ẩn, ngồi ở vị trí trung tâm, vẻ mặt đạo mạo nhưng khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười ẩn ý. Bên phải hắn là Kiều Công Hãn, một lão tướng râu tóc bạc phơ, thân hình tráng kiện dù đã ngoài năm mươi, mặc chiến bào đen thêu hình hổ, ánh mắt ông lão đầy vẻ dò xét và chút do dự. Bên trái là Lý Khuê, một kẻ xảo quyệt với vóc dáng nhỏ thó, đôi mắt ti hí luôn đảo liên hồi, hắn khoác áo lụa màu xanh sẫm, gương mặt đầy vẻ nịnh hót giả tạo. Hàng trăm thị vệ đứng hai bên đại điện, mặc giáp sắt sáng loáng, tay lăm lăm trường kiếm, ánh mắt lạnh lùng quét ngang dọc. Chúng là những binh sĩ tinh nhuệ, được tuyển chọn kỹ càng, và được lệnh sẵn sàng hành động bất cứ lúc nào.

Tiếng chuông ngân vang, báo hiệu giờ khai hội. Từ phía cửa chính, một bóng người xuất hiện. Đó là Đinh Bộ Lĩnh. Anh không khoác giáp trụ oai nghiêm, cũng không mang theo bất kỳ vũ khí nào. Anh chỉ mặc một bộ thường phục bằng vải thô màu nâu nhạt, đơn giản nhưng lại làm nổi bật vóc dáng cường tráng, bờ vai rộng và bước đi vững chãi, toát lên một khí chất phi phàm mà không một bộ gấm vóc nào có thể che lấp. Ánh mắt anh không kiêu ngạo, cũng không sợ hãi, mà sắc bén và đầy thấu hiểu, như nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc đạo đức giả của những kẻ đang ngồi kia.

Đinh Bộ Lĩnh bước đi từ tốn, mỗi bước chân đều tạo ra một sự tĩnh lặng đến đáng sợ trong đại điện. Anh không hề cúi mình, không quỳ lạy, cũng không chào hỏi bất kỳ ai trong số ba sứ quân đang ngự trị. Anh đứng thẳng giữa đại điện, đôi mắt tinh anh nhìn thẳng vào Ngô Xương Xí, rồi cất tiếng, giọng nói trầm hùng, vang vọng khắp không gian rộng lớn, như một tiếng sấm giữa trời quang, đánh thẳng vào tâm can những kẻ đang ôm dã tâm:

"Các vị gọi nghĩa, vậy hãy nói nghĩa là gì?"

Câu hỏi ngắn gọn, trực diện ấy như một nhát dao đâm thẳng vào tim ba sứ quân. Ngô Xương Xí, Kiều Công Hãn, Lý Khuê đều biến sắc. Chúng không ngờ Đinh Bộ Lĩnh lại dám thách thức chúng ngay tại sào huyệt, không ngờ anh lại công khai vạch trần sự giả dối của "Hội Trị Nghĩa". Ngay lập tức, Ngô Xương Xí đập mạnh tay xuống ghế, ra hiệu. "Thị vệ! Bắt lấy Đinh Bộ Lĩnh! Hắn... hắn dám mạo phạm!"

Hàng trăm thị vệ được lệnh, đồng loạt rút gươm, tiếng kim loại va vào nhau vang lên chói tai. Chúng lao thẳng về phía Đinh Bộ Lĩnh như bầy sói đói.

Tuy nhiên, điều bất ngờ đã xảy ra! Ngay khi những thị vệ đầu tiên vừa nhấc chân, từ trong chính hàng ngũ thị vệ của Ngô Xương Xí, một số binh sĩ bất ngờ hành động. Họ nhanh như chớp, rút kiếm, không phải để bắt Đinh Bộ Lĩnh, mà để cản đường những kẻ đồng đội vừa tấn công anh. Đó chính là những quân sĩ Trường Yên tinh nhuệ, giả làm thị vệ, đã được Lữ Kính và Tô Ẩn cài cắm vào trước. Họ đã bí mật trà trộn, mang theo đoản kiếm giấu kín, chờ đợi thời cơ để phá vỡ âm mưu ám sát. Tiếng gươm khua loảng xoảng, tiếng la hét "Phản loạn! Có kẻ phản loạn!" vang lên hỗn loạn. Lòng tham lam và sự thiếu cảnh giác của Ngô Xương Xí khi tiếp nhận "thị vệ tặng" từ bè lũ Lý Khuê đã khiến hắn tự rước họa vào thân. Những quân Trường Yên này chiến đấu dũng mãnh, mở đường máu cho Đinh Bộ Lĩnh.

Đúng lúc đó, từ bên ngoài thành, tiếng chiêng trống vang lên dữ dội, như sấm rền từ phía cổng thành. Trên đỉnh tháp canh cao nhất của Đại La, một lá cờ hiệu màu đỏ rực rỡ, thêu hình hoa sen lửa, bỗng nhiên được dựng lên – chính là tín hiệu "Hồng Liên Kỳ", tín hiệu mở đường lui và tổng tấn công của Trường Yên. Tô Ẩn cùng cánh quân hộ giá của Nguyễn Bặc đã tập kích từ ngoài, đánh thẳng vào cổng thành. Tiếng la hét và tiếng gươm khua bên ngoài vọng vào đại điện, càng làm tăng thêm sự hỗn loạn.

Trong điện, Đinh Bộ Lĩnh không hề giao chiến. Anh chỉ lướt qua những thị vệ của Trường Yên đang chiến đấu kiên cường, ánh mắt kiên định. Anh lao thẳng ra ngoài, theo hướng có tiếng chiêng trống của Tô Ẩn.

Ngô Xương Xí, Kiều Công Hãn, Lý Khuê hoàn toàn choáng váng trước tình thế đảo lộn. Chúng không ngờ kế hoạch tinh vi của mình lại bị phá vỡ một cách thê thảm như vậy. Quân lính của chúng đuổi theo Đinh Bộ Lĩnh ra khỏi thành. Cuộc truy sát diễn ra khốc liệt. Đinh Bộ Lĩnh thoát khỏi thành công, nhưng hắn không dễ dàng buông tha. Quân của ba sứ quân điên cuồng truy đuổi. Một trận đánh ngắn nhưng khốc liệt diễn ra tại Bến Sấu – một bến sông nhỏ ven sông Hồng, nơi có sẵn thuyền bè và là con đường để quân Trường Yên rút lui. Mũi tên bay vèo vèo, tiếng gươm chạm nhau loảng xoảng, máu đổ khắp nơi.

Trong lúc giao chiến hỗn loạn, một mũi tên tẩm độc bất ngờ bay vút tới, trúng vào bắp chân ngựa của Đinh Bộ Lĩnh. Con tuấn mã hí lên đau đớn, khuỵu gối, suýt nữa hất Bộ Lĩnh ngã xuống. Quân địch reo hò, áp sát, định bắt sống anh. Đúng khoảnh khắc nguy nan ấy, một bóng người quen thuộc phóng như bay trên lưng ngựa, lao đến. Đó chính là Lữ Kính, người luôn tính toán mọi đường đi nước bước, không chỉ giỏi mưu lược mà còn thông thạo võ nghệ và chiến trận. Ông không ngần ngại, dùng thân mình và con ngựa cường tráng của mình che chắn cho Đinh Bộ Lĩnh khỏi những mũi tên và lưỡi gươm của địch, đồng thời nhanh như cắt, kéo Đinh Bộ Lĩnh lên ngựa của mình. Cả hai cùng nhau lao đi, băng qua làn tên đạn, thoát khỏi vòng vây nguy hiểm, và lên thuyền vượt sông.

Về đến doanh trại an toàn, Đinh Bộ Lĩnh nhìn khuôn mặt đầy bụi bặm, thấm mồ hôi và cả vết máu khô của Lữ Kính, Tô Ẩn, và Nguyễn Bặc. Anh thở phào nhẹ nhõm, không chỉ vì thoát hiểm, mà còn vì sự trung thành và tài năng của những người anh em. Anh ngồi xuống, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, nơi kinh thành Đại La vẫn còn chìm trong ánh lửa hỗn loạn. Giọng anh trầm tĩnh nhưng đầy quyết tâm, vang lên đầy kiên định:

"Lễ hội hôm nay là hỏa lễ. Từ đây, không còn hội nghĩa nữa."

Lời nói này không chỉ là sự tổng kết cho một cuộc đối đầu đầy hiểm nguy, mà còn là một lời tuyên bố đanh thép. Kể từ giờ phút này, Trường Yên sẽ không còn tin vào bất kỳ lời mời "nghĩa hiệp" hay "hòa giải" nào từ các sứ quân khác nữa. Mọi ảo vọng về sự hòa bình giả dối đã bị ngọn lửa của sự phản bội thiêu rụi. Cuộc chiến giành quyền kiểm soát Đại La, và xa hơn là thống nhất đất nước, sẽ chỉ còn là cuộc chiến trực diện, không khoan nhượng, không còn chỗ cho những mưu kế lừa gạt nữa.