CHƯƠNG 52 – CHIÊU MỜI MÓNG CỌP

 Bức thư mời từ Đại La, với những lời lẽ trang trọng và dấu ấn "Quốc Đạo" của liên minh, đã đến tay Đinh Bộ Lĩnh tại Hoa Lư. Đây là một chiêu hiểm, đánh vào chính nghĩa và uy tín của Trường Yên, buộc Đinh Bộ Lĩnh phải đưa ra quyết định.

Tại thư phòng ở Hoa Lư, Đinh Bộ Lĩnh và Lữ Kính cùng đọc kỹ từng câu chữ trong thư. Tô Ẩn đứng bên cạnh, ánh mắt sắc bén dò xét từng chi tiết. Ngay khi đọc xong, Tô Ẩn liền phản ứng gay gắt: "Chủ công, Quân sư! Đây là một cái bẫy! Kẻ mang dấu Quốc Đạo mà lại dùng lời lẽ rỗng tuếch như vậy? Thư viết lễ mà dấu viết lưỡi! Rõ ràng là chúng muốn mượn danh nghĩa 'hội bàn' để phục kích chúng ta!" Anh đập tay xuống bàn, kiên quyết: "Không đi là đúng! Đi chuyến này chẳng khác nào tự nộp mạng!"

Nguyễn Bặc và Đinh Điền cũng có chung suy nghĩ. Ai cũng hiểu rằng, việc Ngô Xương Xí, Lý Khuê và Kiều Công Hãn bất ngờ mời "hội bàn" là điều bất thường, nhất là sau những căng thẳng vừa qua.

Tuy nhiên, Lữ Kính lại có một cái nhìn khác. Ông nhìn bức thư một lúc lâu, rồi quay sang Đinh Bộ Lĩnh. "Chủ công," Lữ Kính nói, giọng ông trầm tĩnh nhưng đầy uy lực. "Tô Ẩn nói không sai, đây đúng là cái bẫy. Nhưng, nếu chúng ta không đi, danh tiếng 'Trung Nghĩa' của chúng ta sẽ bị hoen ố, thiên hạ sẽ cho rằng chúng ta sợ hãi, không dám đối diện. Đó là điều mà các sứ quân kia muốn."

Ông dừng lại, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán. "Chúng ta cứ đi – nhưng không đi một người! Chúng ta sẽ đến, nhưng không phải để chịu chết. Dự tiệc phải có gươm!"

Lời của Lữ Kính khiến mọi người ngạc nhiên. Đi vào hang hổ mà vẫn phải giữ được thế chủ động? Lữ Kính tiếp tục phân tích: "Ngô Xương Xí muốn dùng kế 'Giả Lễ – Thật Trảm'. Hắn sẽ không ngờ chúng ta dám công khai đối đầu. Chúng ta sẽ khiến hắn phải lộ mặt."

Đinh Bộ Lĩnh lắng nghe, rồi gật đầu. Anh tin vào sự nhìn xa trông rộng của Quân sư. Anh quyết định: kế hoạch sẽ chia quân thành ba hướng, một kế sách hiểm hóc, vừa bảo toàn lực lượng, vừa khiến địch phải kinh sợ.

  1. Một đội quân hộ giá tinh nhuệ, do Nguyễn Bặc chỉ huy, sẽ đi theo Đinh Bộ Lĩnh nhưng chỉ đóng quân bên ngoài Đại La, cách thành một khoảng vừa đủ để sẵn sàng ứng cứu nếu có biến, nhưng cũng không quá gần để bị nghi ngờ. Họ sẽ phô trương lực lượng để địch biết rằng Trường Yên không phải dễ bị lừa.
  2. Một đội quân mai phục bí mật khác, do Đinh Điền chỉ huy, sẽ không đến Đại La mà âm thầm tiến đến sông Hồng, ẩn mình trong các lùm cây và địa hình hiểm trở. Nhiệm vụ của họ là sẵn sàng chặn đường rút của Ngô Xương Xí và các sứ quân kia nếu cuộc hội đàm biến thành chiến tranh, không cho chúng có đường thoát thân.
  3. Và điều táo bạo nhất: một mình Đinh Bộ Lĩnh sẽ vào thành. Anh sẽ tay không, không mang theo vũ khí nào. Tuy nhiên, anh không đi vào phòng kín hay những nơi khuất mắt. Anh sẽ yêu cầu cuộc gặp phải diễn ra ở một nơi công cộng, dễ quan sát, như đại sảnh của phủ hoặc một quảng trường lớn, có sự chứng kiến của các quan lại và thậm chí là dân chúng. Điều này sẽ khiến Ngô Xương Xí khó lòng ra tay công khai.

Kế hoạch này được đặt tên là: Chiêu Hổ Vô Vọng Câu – "Thả hổ mà không buộc thừng, để hổ biết mình được tin." Nó thể hiện sự tự tin tuyệt đối của Đinh Bộ Lĩnh vào chính nghĩa và khả năng xoay chuyển tình thế, đồng thời là một đòn tâm lý cực mạnh giáng vào sự đa nghi của kẻ thù.

Ngày hôm sau, khi mặt trời lên cao, Đinh Bộ Lĩnh lên đường đến Đại La. Anh không mang theo kiếm, không mặc giáp trụ. Trong tay anh chỉ cầm một bản "Chiếu Nghĩa Cửu Châu" – văn bản ghi chép chi tiết chính sách "không tranh vương, không chiếm đất, vì dân" của Trường Yên, đã được in ấn và sao chép để phát tán. Anh sẽ không dùng vũ lực, mà dùng chính nghĩa để đối đầu với âm mưu của kẻ thù. Cuộc đối đầu cam go nhất trong lịch sử Trường Yên đã bắt đầu.