CHƯƠNG 43 – HỒI ÂM TỪ PHONG CHÂU

Bức thư cảnh cáo từ Liên Minh Giáp Bắc như một gáo nước lạnh tạt vào bầu không khí chiến thắng ở Trường Yên. Nó không chỉ là lời thách thức, mà còn là một tuyên bố chiến tranh nếu Đinh Bộ Lĩnh tiếp tục tiến quân. Sự đe dọa trực diện từ ba sứ quân lớn buộc Trường Yên phải có những tính toán chiến lược mới.

Tại lều chỉ huy, Đinh Bộ Lĩnh triệu tập Lữ Kính, Tô Ẩn và Ngô Linh – những người thân cận nhất và tinh anh nhất trong quân đội – để họp kín. Bức thư của Liên Minh được đặt trên bàn, như một vật nặng trĩu. "Chư vị nghĩ sao về bức thư này?" Đinh Bộ Lĩnh hỏi, ánh mắt anh quét qua từng người, dò xét.

Không khí trong lều căng thẳng. Tô Ẩn, người vốn luôn cẩn trọng, lên tiếng trước: "Bẩm Chủ công, Quân sư. Liên Minh này được thành lập do sự sợ hãi của ba sứ quân kia trước sức mạnh của chúng ta. Họ mạnh về binh lực, nếu ta liều lĩnh tiến thêm, e rằng sẽ chịu tổn thất lớn. Hay là chúng ta tạm lui binh, củng cố Đỗ Giang, dùng nơi đó làm căn cứ vững chắc, chờ thời cơ khác?" Anh không muốn mạo hiểm đẩy quân lính vào một cuộc chiến quá sức.

Lữ Kính lắc đầu, ánh mắt ông lóe lên sự sắc bén. "Lùi binh bây giờ là tự nhận thua. Hơn nữa, việc họ lập liên minh chứng tỏ họ đã lo sợ đến cực độ. Đây chính là cơ hội để ta đánh vào điểm yếu của họ." Ông nói, giọng điệu kiên định. "Theo ta, chúng ta nên dùng kế 'dùng ngoại giao gài chia rẽ nội bộ Liên Minh'."

Nguyễn Bặc và Đinh Điền nghe vậy thì ngạc nhiên. Chia rẽ một liên minh đang hùng mạnh như thế nào? Lữ Kính giải thích: "Ba kẻ đó tuy liên kết, nhưng mỗi kẻ đều có tâm địa riêng. Nguyễn Khoan thì căm thù vì mất Tam Đái, Phạm Bạch Hổ thì sợ chúng ta quá mạnh, còn Kiều Công Hãn thì bản tính do dự, chỉ sợ tổn hại công danh. Chúng ta phải tìm cách đánh vào sự yếu kém đó."

Trong khi Lữ Kính đang phân tích, Ngô Linh, người vẫn lặng lẽ quan sát bức thư, bỗng nhíu mày. Với bản tính tỉ mỉ và khả năng quan sát tinh tường, Ngô Linh cầm bức thư lên, đưa sát mắt kiểm tra. "Chủ công, Quân sư," Ngô Linh lên tiếng, giọng anh trầm ổn. "Tuy đây là thư chung, nhưng tiểu tướng thấy trong bức thư có một vài nét bút, một vài dấu chấm phá... không phải của Phạm Bạch Hổ hay Nguyễn Khoan. Nó rất giống dấu văn tự riêng của họ Kiều, một loại ám hiệu cổ xưa mà chỉ những người thuộc dòng dõi đó mới biết, do tổ tiên họ truyền lại."

Phát hiện của Ngô Linh khiến Lữ Kính và Đinh Bộ Lĩnh giật mình. Nếu đúng là có dấu văn tự riêng của Kiều Công Hãn trong một bức thư chung, thì đây không chỉ là một sự bất cẩn. Nó có thể là một tín hiệu ngầm, một sự dao động trong nội bộ liên minh. Kiều Công Hãn vốn là kẻ do dự, lại từng được Lữ Kính gửi thư "Không Triều Ấn" đầy ẩn ý trước đó.

Lữ Kính lập tức nắm bắt cơ hội. Ông quyết định gửi một bức thư riêng cho Kiều Công Hãn. Lá thư này không mang danh nghĩa quân Trường Yên, mà chỉ có một dòng chữ ký tắt rất mờ, ẩn ý là từ một "người cũ" ở Trường Yên. Trong thư, Lữ Kính không hề nhắc đến việc chiến tranh hay liên minh. Ông chỉ kể một câu chuyện cổ về sự tích Lạc Việt, và kèm theo một bài thơ Lạc Việt cổ mà chỉ những người có nguồn gốc sâu xa mới biết. Bài thơ đó, bằng những từ ngữ ẩn dụ, ngầm ám chỉ mối quan hệ huyết thống tổ tiên giữa Kiều Công Hãn và Đinh Bộ Lĩnh, rằng cả hai đều là con cháu của những người Lạc Việt xưa, mang trong mình dòng máu của những vị thủ lĩnh đã dựng nước. Lữ Kính muốn gieo vào lòng Kiều Công Hãn một sự suy tư, một niềm tự hào về nguồn cội, và một nỗi sợ hãi về việc "huynh đệ tương tàn" nếu cứ tiếp tục đối đầu. Ông muốn khơi gợi sự "lưỡng lự" cố hữu trong Kiều Công Hãn, khiến hắn phải suy nghĩ lại về liên minh này.

Bức thư được bí mật đưa đến Phong Châu. Trường Yên nín thở chờ đợi phản ứng.

Một tuần sau, khi không khí ở trại Trường Yên vẫn còn căng thẳng, một sứ giả của Kiều Công Hãn bất ngờ đến trại Trường Yên vào ban đêm. Hắn không đi cùng quân lính, mà lẻn vào một cách ngầm, bí mật như một cái bóng. Hắn mang theo một bức thư tay của Kiều Công Hãn, cũng không có triều ấn, không có lời lẽ hoa mỹ, chỉ có những dòng chữ ngắn gọn, được viết vội vàng.

Lời thư vỏn vẹn:

Phong Châu không theo, cũng không ngăn. Nhưng nếu có giao chiến, sẽ không mở đê cứu bên nào.

Bức thư này là một chiến thắng ngoại giao vang dội của Trường Yên. Nó có nghĩa là Kiều Công Hãn đã bị lung lay, hắn sẽ không tham gia vào Liên Minh Giáp Bắc một cách toàn tâm toàn ý. "Phong Châu không theo" là lời khẳng định hắn không cùng liên minh chống lại Trường Yên. "Cũng không ngăn" nghĩa là hắn sẽ không chủ động can thiệp vào các cuộc chiến của Trường Yên. Và đặc biệt, câu "sẽ không mở đê cứu bên nào" là một lời cam kết ngầm cực kỳ quan trọng. Nó ám chỉ rằng, nếu Liên Minh Giáp Bắc bị Trường Yên tấn công và cần sự hỗ trợ quân sự từ Phong Châu, Kiều Công Hãn sẽ đứng ngoài, không viện trợ. Điều này sẽ khiến Liên Minh bị suy yếu đáng kể.

Chiến lược "dùng ngoại giao gài chia rẽ nội bộ" của Lữ Kính đã thành công mỹ mãn. Liên Minh Giáp Bắc đã bị lung lay ngay từ bên trong, trước khi bất kỳ mũi tên nào được bắn ra. Trường Yên giờ đây đã có thể tự tin hơn để đối mặt với những thử thách sắp tới.