CHƯƠNG 40 – LỬA TRONG THÀNH ĐỖ

Kế "nước trào trong" của Lữ Kính đã bắt đầu phát huy tác dụng. Trong những ngày sau đó, Đỗ Cảnh Thạc vẫn chìm đắm trong sự kiêu ngạo vì nghĩ đã đẩy lùi được Trường Yên, không hề hay biết rằng ngọn lửa phản kháng đang âm ỉ cháy ngay dưới chân mình, được nuôi dưỡng bởi chính những người dân mà hắn bóc lột.

Đêm mùng 3 tháng Giêng, một đêm tối đen như mực, không khí lạnh lẽo bao trùm Lũy Đỗ Giang. Toàn thành chìm trong sự tĩnh lặng của canh ba. Bất chợt, một đốm lửa nhỏ lóe lên từ phía Tây Nam thành, nơi tập trung nhiều nhà kho và trại lính. Đốm lửa nhanh chóng bùng lên thành một ngọn lửa dữ dội, thiêu rụi mọi thứ trên đường đi của nó. Trong thành Đỗ Giang, có cháy lớn tại trại lương! Tiếng hô hoán, tiếng chiêng trống báo động vang lên, xé tan màn đêm yên tĩnh. Khói đen cuồn cuộn bốc lên, che khuất cả ánh trăng, nhuộm đỏ một góc trời.

Không chỉ có lửa, từ bên trong thành, tiếng la hét phản kháng cũng bắt đầu nổi lên. Những người dân lao dịch bị giam cầm, bị bóc lột, nay đã được thám báo của Trường Yên khơi dậy lòng căm phẫn, đồng loạt đứng dậy. Họ dùng những vật dụng thô sơ, gậy gộc, dao búa, cùng nhau phá cửa, cướp lấy vũ khí đơn giản từ tay lính gác. Những lá cờ dân binh tự phát – những mảnh vải rách, những tấm áo cũ nhuốm máu, được buộc vào gậy – nổi lên trong thành, tạo ra một sự hỗn loạn chưa từng có. Tiếng reo hò "Giết! Đả đảo Đỗ Cảnh Thạc!" hòa lẫn với tiếng kêu cứu của binh lính địch.

Đây chính là hiệu lệnh mà Trường Yên chờ đợi. Ngay lập tức, quân Trường Yên từ bên ngoài, đã chuẩn bị sẵn sàng, thừa cơ hành động. Lữ Kính ra lệnh tập kích đồng loạt ba cổng thành cùng lúc. Các cánh quân do Nguyễn Bặc và Đinh Điền chỉ huy xông thẳng vào cổng Bắc và cổng Tây, tạo áp lực mạnh mẽ. Đúng lúc này, quân lính của Đỗ Cảnh Thạc đang chia năm xẻ bảy để dập loạn nội bộ và đối phó với đám cháy, không kịp trở tay.

Đinh Bộ Lĩnh đích thân dẫn đội tinh nhuệ nhất, lao thẳng vào cổng Đông. Cổng Đông vốn là cổng ít được phòng bị nhất, vì Đỗ Cảnh Thạc không ngờ Trường Yên lại dám tấn công nơi đây. Quân lính của anh, với tinh thần hừng hực, dùng búa phá cửa, lao vào như vũ bão. Tiếng gươm giáo chạm nhau vang lên chát chúa. Quân Đỗ Cảnh Thạc, vốn đã hoang mang, nay lại bị tấn công bất ngờ từ nhiều phía, hoàn toàn tan rã.

Đỗ Cảnh Thạc, đang ngủ trong dinh, giật mình tỉnh giấc bởi tiếng nổ và tiếng la hét. Hắn vội vã khoác áo giáp, cầm kiếm lao ra chỉ huy. "Giữ thành! Giữ thành cho ta!" Hắn gầm lên, cố gắng tập hợp tàn quân. Nhưng trong lúc hắn đang tuyệt vọng chống đỡ, một mũi tên không rõ từ đâu bay tới, trúng vào vai hắn. Đỗ Cảnh Thạc khụy xuống, đau đớn tột cùng. Phó tướng của hắn, thấy chủ tướng bị thương, lòng quân tan rã, liền hô to: "Rút! Rút lui!" Quân Đỗ Động Giang còn lại vội vã tháo chạy. Lũy Đỗ Giang, pháo đài tưởng chừng bất khả xâm phạm, đã thất thủ.

Ngay khi quân Trường Yên hoàn toàn kiểm soát thành, họ không lao vào cướp bóc hay tàn sát. Thay vào đó, theo lệnh của Đinh Bộ Lĩnh, họ cùng với dân binh trong thành lao vào các kho lương thực, kho gạo. Quân sĩ và dân chúng cùng nhau mở kho gạo, phân phát cho tất cả những người dân đói khổ. Cảnh tượng ấy khiến dân chúng Đỗ Giang không khỏi bàng hoàng rồi vỡ òa trong xúc động. Tiếng "Trung Nghĩa phục đạo!" vang vọng khắp thành, hòa cùng tiếng hò reo mừng rỡ. Họ đã chờ đợi ngày này quá lâu.

Trận thắng Đỗ Giang là một dấu mốc lớn trong hành trình dựng nghiệp của Trường Yên. Đây là lần đầu tiên Trung Nghĩa Hành Đạo Quân chiếm được một thành trì cấp châu của một sứ quân lớn, không phải bằng sức mạnh áp đảo, mà bằng trí tuệ và sự đồng lòng của dân chúng. Chiến thắng này không chỉ loại bỏ Đỗ Cảnh Thạc ra khỏi cục diện, mà còn mở toang con đường tiến ra đồng bằng Bắc Bộ, uy hiếp trực tiếp Đại La.

Trên lầu thành Đỗ Giang, Đinh Bộ Lĩnh đứng sừng sững, ánh mắt anh nhìn về phía chân trời đang dần ló rạng. Anh nhìn những người dân đang hân hoan vây quanh, nhìn lá cờ "Trung Nghĩa" phấp phới hiên ngang trên đỉnh thành. Lòng anh không phải là sự vui mừng của kẻ chiến thắng, mà là sự kiên định của người gánh vác sứ mệnh.

Anh cất tiếng, giọng anh vang vọng khắp thành, truyền đến từng tai của binh sĩ và dân chúng:

“Hỡi binh sĩ! Hỡi bá tánh muôn dân! Trường Yên dấy nghĩa, không phải vì muốn xưng bá, không phải để cướp ngôi. Ta không tranh vương! Nhưng ta thề, kẻ nào làm loạn dân, kẻ nào áp bức bá tánh, sẽ không được tồn tại! Giang sơn này là của dân, do dân giữ. Trung Nghĩa Hành Đạo Quân sẽ cùng các người, xây dựng lại một Đại Việt thái bình, thịnh vượng!”

Lời tuyên bố của Đinh Bộ Lĩnh đã khẳng định rõ ràng mục tiêu của anh: không phải là tranh giành vương quyền, mà là kiến tạo một trật tự mới, một kỷ nguyên hòa bình cho dân chúng. Lời nói ấy không chỉ là một lời hứa, mà còn là một lời cảnh cáo đanh thép gửi đến Giả Tâm và tất cả các sứ quân khác: thời kỳ loạn lạc của những kẻ bạo ngược sắp kết thúc.