Sau những biến động ở kinh thành và sự ra đời của "Đạo Luật Hắc Văn" nghiệt ngã, Giả Tâm, vị Tể tướng thao túng quyền lực, cảm thấy đã đến lúc phải dứt khoát dẹp bỏ mọi sự chống đối ngầm. Hắn quyết định tổ chức một "Đại Hội Nghị Sĩ" long trọng tại Hoa Lư, nơi mà Ngô Quyền từng đặt kinh đô, hòng ép buộc các sứ quân và châu mục từ khắp các trấn phải đến thần phục, công khai chấp nhận quyền uy của triều đình do hắn kiểm soát. Sáng hôm đại hội, từng đoàn sứ giả, châu mục từ khắp nơi lũ lượt kéo về, ngựa xe tấp nập trên con đường đá ong, tạo nên một cảnh tượng vừa lộng lẫy vừa nặng trĩu âu lo. Trong chính điện Hoa Lư, nơi từng chứng kiến những buổi chầu rực rỡ, Giả Tâm ngồi chễm chệ trên long sàng, khuôn mặt hắn không chút biểu cảm, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng gương mặt đang quỳ lạy bên dưới. Hắn mặc bộ áo bào màu đen thêu rồng bạc, toát lên vẻ uy quyền nhưng cũng đầy áp bức. Mùi hương trầm nghi ngút trong điện, hòa với không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Các vị quan lại thân tín của Giả Tâm đứng chầu hai bên, vẻ mặt nghiêm nghị, tay lăm lăm thẻ bài, sẵn sàng ghi chép từng lời, từng hành động của những kẻ tham dự.
Trong số những người đến dự, có một phó sứ từ Siêu Loại, đại diện cho Lý Khuê – một sứ quân vốn nổi tiếng ngang bướng và không dễ cúi đầu. Vị phó sứ này, một người đàn ông trung niên, vóc dáng tầm thước nhưng ánh mắt kiên định, mặc bộ áo vải màu xanh sẫm đã bạc màu, bước vào đại điện mà không chịu quỳ gối như những người khác. Hắn chỉ đứng thẳng, cúi đầu một cách miễn cưỡng, rồi dâng lên một phong thư niêm phong cẩn thận. "Bẩm Tể tướng, chủ công chúng tôi, Lý Khuê, vì bận việc quân sự ở biên giới, không thể đích thân đến tham dự. Người đã sai hạ thần thay mặt gửi lời thỉnh an và xin phép được vắng mặt." Giọng hắn vang lên rõ ràng trong sự im lặng chết người của đại điện. Sắc mặt Giả Tâm chợt biến đổi. Hắn nhìn chằm chằm vào phó sứ, đôi môi khẽ mím lại. "Không quỳ sao? Ngươi nghĩ rằng đại diện của một tiểu sứ quân có thể bất kính như thế sao?". Hắn vung tay, ra hiệu. Lập tức, hai tên thị vệ cao lớn, mặc giáp sắt đen kịt, mặt mũi lạnh như tiền, xông tới, nắm chặt lấy tay phó sứ, thô bạo quật hắn xuống đất, rồi dùng dây thừng thô ráp trói chặt. Tiếng thịch mạnh của cơ thể phó sứ khi bị quật xuống sàn đá vang lên khô khốc, khiến nhiều quan lại phải rùng mình. "Đem giam vào ngục tối! Đợi xét xử cùng kẻ chủ mưu!" Giả Tâm gằn giọng. Lúc này, một viên quan khác, khuôn mặt lo lắng, run rẩy bước ra. "Bẩm Tể tướng, Ngô Nhật Khánh từ Đường Lâm cũng đã từ chối tham dự. Người đã gửi thư nói rằng thân thể không khỏe, không thể rời khỏi bản địa." Viên quan vừa nói vừa run, sợ hãi trước sự im lặng đáng sợ của Giả Tâm. Hắn ta chỉ nhếch mép cười khẩy, giọng nói vang vọng khắp đại điện, lạnh lẽo đến tận xương tủy: "Ngô Nhật Khánh? Hắn ta coi thường vương pháp! Tuyên bố hắn là kẻ phản nghịch! Lệnh cho quân đội chuẩn bị tiến đánh Đường Lâm!". Lời tuyên bố ấy như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến không khí trong điện càng trở nên nặng nề, ngột ngạt.
Trong Hội Đồng Nghị Sĩ, khi sự căng thẳng đã đạt đến đỉnh điểm, Giả Tâm đứng dậy, bước ra giữa đại điện. Bộ áo bào đen của hắn dường như càng tôn thêm vẻ uy quyền tàn độc. Hắn nhìn thẳng vào từng gương mặt quan lại, từng sứ quân đang quỳ rạp dưới chân mình, giọng hắn vang lên rành rọt, không chút run rẩy: "Đại Việt đã lâm nguy, kỷ cương phải được lập lại! Kẻ nào không tuân theo 'luật Minh Chính' do triều đình ban hành, tức là kẻ phản thiên tử, phản nghịch với tổ quốc! Những kẻ đó, dù là vương tôn công tử hay kẻ sĩ bình dân, đều sẽ bị giết không tha, tru di tam tộc!". Lời hắn vừa dứt, một không khí chết chóc bao trùm. Bất chợt, một vị đại thần họ Vũ, vốn nổi tiếng cương trực, với mái tóc đã bạc trắng và khuôn mặt đầy nếp nhăn, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ kiên cường, từ hàng ngũ quan lại đứng lên. Ông ta mặc bộ áo bào cũ kỹ, nhưng lưng vẫn thẳng, giọng nói vang dội, mặc dù có chút run rẩy: "Tể tướng! Ngài làm vậy là bất nhân, bất nghĩa! Triều đình chưa định, dân chúng lầm than, lại dùng bạo lực để dập tắt tiếng nói trung lương, há chẳng phải đang đẩy Đại Việt vào vực thẳm sao?!". Lời nói ấy như một tiếng sấm giữa trời quang, khiến mọi người kinh hãi. Giả Tâm không nói một lời, chỉ vung tay. Hai tên thị vệ lao tới, không để ông ta kịp phản ứng, lưỡi đao sắc lạnh lóe lên trong ánh nến. Tiếng "xoẹt" khô khốc vang lên, đầu của vị đại thần họ Vũ lăn lông lốc trên nền đá lạnh, máu đỏ tươi bắn tung tóe, thấm đẫm tấm áo bào của ông. Cảnh tượng kinh hoàng đó khiến nhiều người phải nhắm nghiền mắt, có người run rẩy nôn khan, mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa khắp điện đường, khiến buổi đại hội trở thành một cuộc thanh trừng đẫm máu.
Sau màn thị uy kinh hoàng đó, không còn một ai dám phản đối. Các sứ quân và châu mục, dù lòng đầy căm phẫn và sợ hãi, cũng chỉ biết cúi đầu tuân lệnh. Từng người, từng người một rời khỏi Hoa Lư, khuôn mặt họ tái mét, ánh mắt lộ rõ sự bất mãn và uất hận. Tuy nhiên, khi trở về địa phương của mình, những ngọn lửa chống đối ngầm đã được nhen nhóm. Họ không còn tin vào cái gọi là "chính thống" của Giả Tâm. Các hào trưởng, sứ quân bắt đầu bí mật chiêu binh, tích trữ lương thảo, không phải để thần phục, mà để chuẩn bị cho một cuộc đối kháng không thể tránh khỏi. Lý Khuê, sau khi nghe tin về phó sứ của mình bị sỉ nhục, đã ngay lập tức ra lệnh cho quân đội tăng cường luyện tập, củng cố phòng thủ Siêu Loại. Ngô Nhật Khánh, vốn đã bất mãn, nay càng thêm quyết tâm giữ vững Đường Lâm, sẵn sàng đón đầu cuộc tấn công của triều đình Giả Tâm. Hoa Lư, dưới bàn tay Giả Tâm, đã trở thành một biểu tượng của sự bạo ngược, và "Đại Hội Nghị Sĩ" đã gieo mầm cho một cuộc chiến tranh tổng lực sắp bùng nổ, khi lòng người đã phân chia, không còn một chút niềm tin nào vào kẻ tự xưng là "thiên tử".