Quân Trường Yên, dưới lá cờ "Trung Nghĩa" và lời "Chiếu Binh Bạch Thạch" của Đinh Bộ Lĩnh, đã chính thức tiến vào địa phận Đỗ Động Giang. Cuộc hành quân chủ động này đánh dấu một bước ngoặt lớn, khi Trường Yên không còn chỉ phòng thủ hay phản công trên đất của mình, mà đã bắt đầu chủ động mở rộng tầm ảnh hưởng. Tuy nhiên, thử thách đầu tiên mà họ đối mặt không hề dễ dàng.
Mục tiêu của chiến dịch "Tiên Công Đỗ Giang" là Lũy Đỗ Giang, một pháo đài kiên cố án ngữ con sông lớn phía Bắc. Lũy này nằm dọc theo bờ sông, với địa thế cực kỳ hiểm trở. Phía bên kia sông là đồn binh chính của Đỗ Cảnh Thạc, tạo thành thế gọng kìm vững chắc.
Lũy Đỗ Giang không chỉ dựa vào sông nước mà còn được gia cố bằng sức người. Nó được xây dựng với hai tầng hào sâu, ngập nước quanh năm, khiến việc tiếp cận từ bên ngoài vô cùng khó khăn. Phía sau hào là ba lớp đê đất cao ngất, được đắp kiên cố, tạo thành những bức tường vững chãi. Trên các lớp đê, những lầu canh bằng đá sừng sững, cao vút, cho phép lính canh quan sát và kiểm soát mọi động tĩnh từ xa, đồng thời bố trí các vũ khí tầm xa. Với địa thế hiểm trở và công sự phòng thủ vững chắc như vậy, Lũy Đỗ Giang được mệnh danh là "rồng nằm sông".
Đinh Bộ Lĩnh và Lữ Kính đã vạch ra chiến thuật “nhử lộ giữa – tập hậu thủy”. Kế hoạch là: một cánh quân lớn do Nguyễn Bặc chỉ huy sẽ làm giả công thành từ chính diện, thu hút sự chú ý của địch vào trung tâm lũy. Trong khi đó, một cánh quân tinh nhuệ khác, do Đinh Điền dẫn đầu, sẽ bí mật vượt ngầm đá ở một khúc sông hiểm trở, tìm cách đột nhập và đánh vào hậu lương trại của địch nằm bên kia sông, nơi ít được phòng bị.
Đêm hôm đó, dưới ánh trăng mờ ảo, cuộc tấn công bắt đầu. Cánh quân của Nguyễn Bặc dàn trận, hô vang, liên tục bắn tên và thử công phá hào nước. Tiếng trống trận dồn dập, tiếng hò reo vang vọng khắp bờ sông, thu hút toàn bộ hỏa lực của Đỗ Cảnh Thạc về phía chính diện.
Cùng lúc đó, Đinh Điền dẫn đầu đội quân đột kích, lặng lẽ vượt qua những ghềnh đá ngầm hiểm trở. Họ đã gần đến bờ bên kia sông, nơi có thể đột nhập vào hậu lương trại của Đỗ Cảnh Thạc. Tuy nhiên, trong bóng tối, một lính canh của địch, nhờ kinh nghiệm trận mạc, đã nghe thấy tiếng động lạ từ phía ghềnh đá.
"Có động! Có động phía bờ tây!" Hắn hô lớn, tiếng còi báo động vang vọng khắp vùng.
Đỗ Cảnh Thạc, vốn là một tướng lĩnh dày dặn kinh nghiệm, lập tức nhận ra ý đồ của Trường Yên. Hắn ra lệnh: "Bắn! Dùng hỏa khí! Đốt cháy lũ thuyền bè của chúng!"
Ngay lập tức, từ các lầu canh bằng đá, những cỗ máy khổng lồ bắt đầu hoạt động. Quân Đỗ Cảnh Thạc đã chuẩn bị sẵn pháo hỏa đầu tiên mà Trường Yên chưa từng thấy. Những quả cầu lửa khổng lồ, được tẩm dầu và cháy rực, được phóng ra khỏi nòng pháo, bay vút qua không trung với tiếng rít ghê rợn rồi rơi xuống mặt sông. Nước không dập được lửa. Lửa lan nhanh chóng, đốt cháy đội thuyền của Đinh Điền đang tìm cách vượt sông. Tiếng la hét, tiếng cháy nổ vang trời. Những chiếc thuyền bị thiêu rụi, biến thành những bó đuốc khổng lồ trên mặt nước. Quân lính Trường Yên, bị mắc kẹt giữa sông và những đợt hỏa công bất ngờ, hoảng loạn.
Đây là một đòn giáng mạnh, và trận đầu tiên đã thất bại. Gần 300 quân Trường Yên thương vong, số còn lại buộc phải rút lui trong hỗn loạn. Trong lúc rút quân, Tô Ẩn, người luôn có mặt ở những nơi hiểm nguy nhất, đã bị một mũi tên bay lạc trúng vào tay. Máu thấm đẫm tay áo, anh được các binh sĩ dìu tạm lui về phía sau. Vết thương không quá nặng, nhưng đủ để khiến anh đau đớn và phải tạm rời khỏi chiến trường.
Thất bại này là một cú sốc lớn đối với Trường Yên. Họ chưa từng đối mặt với vũ khí và chiến thuật phòng thủ kiên cố đến vậy. Trước sức mạnh của Lũy Đỗ Giang và vũ khí mới của địch, Trường Yên buộc phải đóng trại cách lũy Đỗ Giang hai dặm, trên một địa thế cao hơn để tránh bị tấn công bất ngờ, và chuyển sang thế tạm phòng thủ.
Trong căn lều chỉ huy, không khí nặng nề bao trùm. Đinh Bộ Lĩnh nhìn vào bản đồ, ánh mắt anh đầy lo lắng. Vết thương ở tay Tô Ẩn được băng bó, khuôn mặt anh tái nhợt nhưng vẫn cố gắng phân tích tình hình. Lữ Kính bước tới bên Đinh Bộ Lĩnh, ánh mắt ông nhìn thẳng vào Lũy Đỗ Giang xa xa trong đêm tối. "Chủ công," Lữ Kính nói, giọng ông trầm ấm nhưng đầy kiên định. "Trận này ta thua, không phải vì quân ta yếu kém, mà vì chưa đủ hiểu địch. Đỗ Cảnh Thạc không tầm thường." Ông quay lại nhìn Đinh Bộ Lĩnh, ánh mắt ông chứa đầy ý chí. "Nhưng xin chủ công nhớ cho. Mục tiêu của chúng ta là thống nhất Đại Việt, giành lại bình yên. Nếu không phá được Lũy Đỗ, thì đừng mơ đến đồng bằng."
Lời của Lữ Kính như một lời cảnh tỉnh, một lời hiệu triệu. Lũy Đỗ Giang không chỉ là một pháo đài kiên cố, mà nó còn là biểu tượng của sự thách thức. Nếu không vượt qua được nó, con đường tiến ra đồng bằng, thống nhất các châu, sẽ chỉ mãi là giấc mơ. Trận thua này không phải là dấu chấm hết, mà là bài học đầu tiên trong một cuộc chiến cam go hơn nhiều.