Lời khắc gỗ "Quân này có đạo, không như quân khác" của dân Cốc Uyển đã củng cố vững chắc niềm tin vào Trung Nghĩa Hành Đạo Quân, khiến danh tiếng của Đinh Bộ Lĩnh và Lữ Kính lan xa. Tuy nhiên, thời cuộc vẫn không ngừng thử thách. Ngay khi mọi việc ở Cốc Uyển lắng xuống, một mối lo mới lại xuất hiện từ phía Bắc.
Một buổi sáng sớm, khi sương mù còn giăng kín, một đoàn dân di cư gầy gò, quần áo rách rưới, từ vùng Đỗ Động Giang lầm lũi chạy sang Tam Đái. Họ đến xin tị nạn, và mang theo một tin tức động trời: "Tướng Đỗ thu quân, luyện binh, đang chuẩn bị đánh Đông Thành!"
Đông Thành là một cứ điểm quan trọng nằm sâu trong lãnh thổ của Giả Tâm, nhưng cũng không quá xa Đỗ Động Giang và Trường Yên. Tin này khiến Đinh Bộ Lĩnh và các tướng lĩnh không khỏi ngạc nhiên. Đỗ Cảnh Thạc, vốn là kẻ khôn ngoan, luôn thận trọng và không hành động bốc đồng. Việc hắn bất ngờ tập trung binh lực để đánh vào một cứ điểm của Giả Tâm là điều khó hiểu.
Tại lều chỉ huy, Đinh Bộ Lĩnh và Lữ Kính cùng phân tích tình hình. "Đỗ Cảnh Thạc tự dưng lại muốn đánh Đông Thành? Hắn không phải kẻ nông nổi như Lã Đường." Đinh Bộ Lĩnh trầm ngâm. Lữ Kính đặt tay lên bản đồ, chỉ vào Đông Thành rồi rê ngón tay xuống phía Nam, qua Tam Đái và cuối cùng dừng lại ở Hoa Lư. "Chủ công," Lữ Kính nói, giọng ông bình thản nhưng ánh mắt lại sắc như dao, "Đỗ Cảnh Thạc không đánh Đông Thành vì thù hận Giả Tâm, hay vì muốn lập công cho hắn." Ông dừng lại, nhìn thẳng vào Đinh Bộ Lĩnh. "Hắn đánh Đông Thành là để mở cửa xuống phía nam."
Nguyễn Bặc và Đinh Điền ngạc nhiên nhìn Lữ Kính. Tô Ẩn khẽ gật đầu, dường như đã hiểu ý Quân sư. Lữ Kính giải thích: "Đỗ Cảnh Thạc là kẻ đa nghi, luôn tính toán kỹ lưỡng. Hắn thấy ta liên tiếp thắng lớn, lại thấy Giả Tâm suy yếu, nên hắn bắt đầu lo sợ. Hắn không muốn bị kẹt giữa Giả Tâm và chúng ta. Việc đánh Đông Thành không phải là để giành đất cho Giả Tâm, mà là để tạo ra một con đường an toàn, một tuyến rút lui chiến lược về phía nam nếu tình hình thay đổi. Nếu hắn có thể làm chủ Đông Thành, hắn sẽ có một cánh cửa mở rộng để thoát ly hoặc liên kết với các thế lực khác ở phía nam."
Lữ Kính chỉ tay vào bản đồ, nhấn mạnh: "Nếu Đỗ Cảnh Thạc thành công, con đường xuống phía nam của hắn sẽ đi qua nhiều vùng đất giáp ranh với chúng ta, và đáng sợ hơn cả là sẽ tiến gần đến Hoa Lư. Nếu ta không chặn, Hoa Lư sẽ lộ!" Lữ Kính nói, giọng ông bỗng trở nên nghiêm trọng. "Bí lộ Hoa Lư, con đường sống của chúng ta, sẽ không còn là bí mật nữa. Hơn nữa, việc hắn đánh Đông Thành cũng có thể là một động thái thăm dò sức mạnh của chúng ta, buộc chúng ta phải dồn binh lực lên đó để lộ sơ hở."
Đinh Bộ Lĩnh nghe xong, nét mặt anh trở nên căng thẳng. Anh hiểu rằng, đây là một nước cờ hiểm của Đỗ Cảnh Thạc, một mũi tên bắn trúng nhiều đích. Anh lập tức ra lệnh: "Triệu hồi toàn quân lộ Tam Đái! Chuẩn bị mở chiến dịch 'Tiên Công Đỗ Giang – Cản Biên Hậu Lộ'!"
"Tiên Công Đỗ Giang" nghĩa là tiên phong tấn công vào Đỗ Động Giang – vùng đất của Đỗ Cảnh Thạc, thay vì để hắn đánh Đông Thành. "Cản Biên Hậu Lộ" nghĩa là chặn đứng mọi con đường xuống phía Nam của hắn, không cho hắn có đường thoát hiểm hay bành trướng. Đây sẽ là một chiến dịch chủ động, lần đầu tiên Trường Yên đánh phủ đầu một sứ quân lớn mà không phải chờ đợi hắn ra tay trước.
Trước khi xuất quân, Đinh Bộ Lĩnh triệu tập toàn bộ tướng sĩ, dân quân và bá tánh tại sân tập Trường Yên. Anh ban hành một “Chiếu Binh Bạch Thạch” – một chiếu chỉ được khắc trên đá trắng, rõ ràng và minh bạch. Giọng Đinh Bộ Lĩnh vang dội, đầy uy nghiêm:
“Hỡi binh sĩ, hỡi dân chúng Đại Việt! Trường Yên dấy nghĩa, không phải vì tư lợi, không phải vì muốn chiếm đoạt lãnh thổ. Chúng ta hành động là vì dân, để chấm dứt cảnh loạn lạc, để trả lại bình yên cho muôn nhà. Nay, có kẻ muốn mượn chiến loạn để tự mở đường cho mình, toan tính riêng tư, đẩy dân chúng vào cảnh lầm than. Chúng ta không thể ngồi yên! Quân ta tiến về phía bắc, không phải để chiếm đất Đỗ Động Giang, mà là để giữ bình yên cho những người dân vô tội. Ta ra lệnh cho toàn quân: khi hành binh, tuyệt đối không chiếm đất vô cớ, không phá hoại lương thực của dân, không gây phiền nhiễu bá tánh. Kẻ nào vi phạm, quân pháp sẽ không dung tha! Đây là hành động chính đạo, vì dân. Hãy để thiên hạ thấy, Trung Nghĩa Hành Đạo Quân không chỉ biết đánh trận, mà còn biết bảo vệ muôn dân!”
Lời "Chiếu Binh Bạch Thạch" của Đinh Bộ Lĩnh đã định rõ mục đích của cuộc hành quân. Nó là một lời cam kết với lòng dân, đồng thời là một tuyên bố hùng hồn về chính nghĩa của Trường Yên.
Dưới ánh nắng chiều tà, quân Trường Yên tiến về phía bắc, với cờ "Trung Nghĩa" phấp phới. Đây là một khoảnh khắc lịch sử: lần đầu tiên, Trung Nghĩa Hành Đạo Quân đánh vượt danh giới trung lập, chính thức xâm nhập vào châu do một sứ quân lớn cai trị, không phải để phòng thủ, mà là để chủ động chặn đứng một mối nguy tiềm tàng. Cuộc đối đầu trực diện với Đỗ Cảnh Thạc đã bắt đầu, báo hiệu một chương mới đầy cam go và quyết liệt trong cuộc chiến thống nhất Đại Việt.