CHƯƠNG 34 – TIẾT TRUNG QUÂN LUẬN

Sau những chiến thắng liên tiếp vang dội tại Mộc Cương, Thủy Hỏa Giáng Châu và Tam Đái, uy danh của Trung Nghĩa Hành Đạo Quân đã lên đến đỉnh điểm. Lòng dân Trường Yên và các vùng được giải phóng hân hoan, tin tưởng tuyệt đối vào Đinh Bộ Lĩnh và Lữ Kính. Tuy nhiên, cũng chính trong thời điểm thăng hoa ấy, một vấn đề mới nảy sinh, thử thách sự đoàn kết và tầm nhìn của nội bộ Trường Yên.

Trong một buổi họp quân sự quan trọng tại Trường Yên, sau khi tổng kết những chiến công vừa qua, một tướng trẻ tuổi tên là Nguyễn Tĩnh, cháu ruột của một danh tướng cũ từng phò tá nhà Ngô, đứng dậy đề xuất. "Thưa Chủ công, thưa Quân sư, chư vị tướng lĩnh!" Giọng Nguyễn Tĩnh vang dội, đầy nhiệt huyết. "Chiến thắng Tam Đái vừa qua đã chứng tỏ sức mạnh của quân ta. Tam Đái là một thành lũy kiên cố, lại nằm ở vị trí chiến lược, thuận tiện giao thương và tiếp cận các châu lớn. Tiểu tướng mạo muội đề xuất, chúng ta nên dời bản doanh về Tam Đái!"

Lời đề xuất của Nguyễn Tĩnh lập tức nhận được sự hưởng ứng mạnh mẽ. Nhiều quan tướng đồng tình, gật gù tán thành. "Đúng vậy!" Một tướng khác lên tiếng. "Trường Yên tuy hiểm yếu, nhưng đường sá bất tiện, khó vận chuyển lương thảo và điều binh khiển tướng. Tam Đái thì khác, địa thế rộng, gần các châu lớn, dễ kiểm soát, lại có thể làm bàn đạp tiến công!" Những tiếng xì xào, bàn luận sôi nổi lan khắp lều. Đa số đều cho rằng việc dời bản doanh về một vị trí thuận lợi hơn là lẽ tất yếu khi Trường Yên đã lớn mạnh. Họ nhìn thấy những lợi ích rõ ràng về quân sự và kinh tế.

Nhưng giữa lúc mọi người đang hăng hái, Tô Ẩn bất ngờ lên tiếng phản đối. Anh đứng dậy, ánh mắt nhìn thẳng vào Nguyễn Tĩnh và những người đồng tình. Giọng anh trầm tĩnh nhưng đầy kiên định: "Chư vị tướng lĩnh nói không sai, Tam Đái có địa lợi. Nhưng chư vị quên một điều quan trọng hơn chăng?" Anh dừng lại, đưa mắt nhìn Đinh Bộ Lĩnh và Lữ Kính. "Thành có thể chuyển. Nhưng tâm dân Trường Yên gắn với núi – không gắn với cờ!"

Lời nói của Tô Ẩn như một gáo nước lạnh tạt vào không khí hừng hực. Anh tiếp lời, giải thích sâu sắc hơn: "Trường Yên này không phải chỉ là một tòa thành, một mảnh đất. Nó là gốc rễ, là nơi Chủ công đã dựng cờ khởi nghĩa, là nơi toàn thể dân chúng đã nếm trải khổ đau và nhìn thấy ánh sáng hy vọng từ Trung Nghĩa Hành Đạo Quân. Lòng dân Trường Yên đã gắn chặt với từng vách núi, từng con suối, từng hạt gạo được chia sẻ. Họ tin vào Chủ công không phải vì thành lũy kiên cố, mà vì chính nghĩa, vì sự đồng cam cộng khổ." Tô Ẩn nhìn sâu vào ánh mắt Đinh Bộ Lĩnh. "Nếu ta dời bản doanh, dân chúng sẽ nghĩ gì? Liệu họ có cảm thấy mình bị bỏ rơi? Liệu có kẻ lợi dụng nói rằng chúng ta cũng chỉ là kẻ cơ hội, tranh giành địa vị, quên đi gốc rễ?"

Cuộc tranh luận trở nên gay gắt. Một bên là lợi ích quân sự, sự tiện lợi rõ ràng. Một bên là ý nghĩa tinh thần, lòng dân và gốc rễ của đại nghĩa. Đinh Bộ Lĩnh chăm chú lắng nghe, khuôn mặt anh trầm tư. Anh quay sang Lữ Kính, người nãy giờ vẫn giữ im lặng, không bày tỏ thái độ. "Quân sư, ý ngài thế nào?" Lữ Kính vốn là người nhìn xa trông rộng, và anh cần lời khuyên của ông.

Lữ Kính giữ trung lập trong cuộc tranh luận. Ông biết cả hai bên đều có lý, nhưng Lữ Kính lại muốn Đinh Bộ Lĩnh tự mình đưa ra quyết định cuối cùng, thể hiện tầm nhìn của một thủ lĩnh tối cao. Ông chỉ chậm rãi hỏi ý Đinh Bộ Lĩnh, ánh mắt dò xét. "Chủ công, xin cho ý kiến. Ngài thấy đâu mới là căn cơ của Trường Yên ta?"

Đinh Bộ Lĩnh đứng dậy. Anh bước ra giữa lều, nhìn khắp lượt các tướng lĩnh, ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt Nguyễn Tĩnh, rồi Tô Ẩn. Anh hít một hơi thật sâu, giọng anh vang dội, đầy uy lực nhưng cũng chan chứa tình cảm: "Chư vị nói không sai, Tam Đái có thể lợi, dễ kiểm soát. Nhưng ta đã thề với trời đất và tổ tiên tại đỉnh Hoa Lư, rằng Trường Yên là nơi ta dấy nghĩa, là nơi lòng dân tin tưởng. Nếu hôm nay ta vì một chút tiện lợi mà dời gốc, thì khác nào chặt đi cành lá vừa mới đâm chồi?" Đinh Bộ Lĩnh giơ tay chỉ ra ngoài cửa lều, nơi có thể nhìn thấy một phần vách núi Hoa Lư hùng vĩ. "Các ngươi nghe đây! Trường Yên là gốc, Tam Đái là ngọn. Dời ngọn thì được, dời gốc thì cây gãy!" Anh tiếp tục, giọng anh truyền cảm hứng: "Chúng ta chiến đấu không chỉ để chiếm thành, đoạt đất. Chúng ta chiến đấu để xây dựng một Đại Việt thái bình, và bình yên phải bắt đầu từ lòng dân, từ nơi họ tin tưởng. Nếu lòng dân còn chưa vững, thì dời đi đâu cũng vô nghĩa."

Đinh Bộ Lĩnh quyết định giữ nguyên trung tâm tại Trường Yên, nơi gốc rễ của "Trung Nghĩa" đã ăn sâu vào lòng đất và lòng người. Anh cũng tuyên bố đặt Tam Đái làm tiền tuyến thứ nhất, một cứ điểm quan trọng để trấn giữ và mở rộng vùng kiểm soát, nhưng không phải là nơi đặt trung tâm quyền lực.

Quyết định này của Đinh Bộ Lĩnh đã dập tắt mọi tranh cãi, củng cố lòng tin của cả quân lẫn dân. Họ thấy rằng Chủ công không bị che mắt bởi lợi lộc nhất thời, mà nhìn xa trông rộng, đặt lợi ích của đại nghĩa và lòng dân lên trên hết.

Sau buổi họp, Tô Ẩn trở về lều. Anh mở sổ tay, lật đến trang trắng cuối cùng, rồi cẩn trọng ghi lại một câu:

“Quân đi bằng chân, còn chính đạo đi bằng lòng người.”

Anh hiểu rằng, đây không chỉ là một bài học về chiến lược, mà còn là một bài học về nhân tâm, về cách dựng nghiệp. Chính đạo không chỉ là những ngọn cờ phấp phới, những mũi tên bay, mà là sự đồng lòng, niềm tin không lay chuyển của bá tánh. Và chính sự kiên định vào "gốc rễ" này sẽ giúp Trường Yên đứng vững trước mọi phong ba bão táp sắp tới.