CHƯƠNG 33 – KỲ THƯ TỪ SIÊU LOẠI

Chiến thắng vang dội trên sông Dự không chỉ củng cố vị thế của Trường Yên mà còn khẳng định lời tuyên bố của Đinh Bộ Lĩnh: "Từ sông này, thế Trường Yên không còn là địa phương, mà là lộ quân chính đạo." Ngọn cờ Trung Nghĩa giờ đây đã thực sự phấp phới uy nghi, lan tỏa niềm hy vọng và cả nỗi sợ hãi khắp Đại Việt. Trong lúc quân đội Trường Yên đang hân hoan thắng trận, một biến cố bất ngờ xảy ra từ phía Bắc.

Một buổi chiều muộn, khi nắng đã ngả vàng, một sứ giả từ Siêu Loại bất ngờ xuất hiện tại cổng Trường Yên. Hắn không ăn vận phô trương, chỉ một bộ áo vải đen tuyền, vẻ mặt điềm tĩnh. Hắn trình lên một bức thư, dặn dò phải trao tận tay Đinh Bộ Lĩnh và Lữ Kính.

Bức thư không có triều ấn hay hoa văn cầu kỳ, chỉ là một tờ giấy trắng viết bằng nét chữ ngay ngắn, quen thuộc của Lý Khuê. Đinh Bộ Lĩnh và Lữ Kính cùng đọc, ánh mắt họ chăm chú dõi theo từng dòng chữ:

“Ta đã nghe tin chiến thắng trên sông Dự của quý vị. Đinh chủ công quả là anh hùng, Lữ quân sư quả là thần cơ. Siêu Loại ta từ lâu chỉ muốn giữ bình yên cho bá tánh, không muốn dính líu vào chiến loạn. Ta không muốn đổ máu. Nhưng nếu chiến sự đã đến mức máu phải đổ, nếu máu đã đổ đầy phía nam – nơi các vị đang giao tranh với triều đình – thì ta chỉ xin một điều: hãy chừa lại phía bắc cho dân ta. Xin đừng để chiến hỏa lan đến Siêu Loại.”

Bức thư của Lý Khuê khiến không khí trong lều chỉ huy trở nên nặng nề. Rõ ràng, đây không phải là một lời chúc mừng, mà là một lời cảnh cáo gián tiếp: một yêu cầu thẳng thừng rằng Trường Yên không được tiến binh về phía Siêu Loại, dù cho có thắng lợi vang dội đến đâu ở các mặt trận khác. Hắn vẫn muốn bảo toàn lãnh địa của mình, không muốn bị cuốn vào vòng xoáy chiến tranh.

"Hắn vẫn giữ thái độ cố hữu đó!" Đinh Bộ Lĩnh gằn giọng, bàn tay nắm chặt bức thư. "Hắn sợ! Sợ hãi chúng ta đã mạnh lên, sợ hãi chiến tranh sẽ lan đến đất của hắn. Hắn nghĩ chúng ta sẽ vì lời nói này mà dừng bước sao?" Tô Ẩn trầm ngâm: "Hắn muốn chúng ta cam kết sẽ không động đến Siêu Loại, để hắn tiếp tục giữ vị thế trung lập, chờ thời cơ."

Lữ Kính khẽ cười nhạt, ánh mắt ông nhìn xa xăm, như đang đọc vị Lý Khuê từ xa. "Đây là cách của kẻ đã nhìn thấy nguy hiểm, nhưng vẫn không đủ dũng khí để đối mặt," Lữ Kính nói, giọng ông bình thản. "Hắn thấy lửa đã lan tới gần, nhưng vẫn không dám vươn tay dập lửa. Hắn chỉ muốn lửa cháy ở chỗ khác, đừng lan đến nhà mình. Đây là cách của người không dám đánh nhưng cũng không dám đứng yên."

Ông chậm rãi đứng dậy, đi đến bản đồ quân sự, chỉ vào Siêu Loại. "Bức thư này cho ta thấy, Lý Khuê đã thực sự bị ảnh hưởng bởi những chiến thắng của chúng ta. Hắn đã bắt đầu lo lắng cho số phận của mình. Nhưng hắn vẫn đặt lợi ích bản thân và sự an toàn của Siêu Loại lên trên hết, không muốn hy sinh cho đại nghĩa."

Lữ Kính quay lại nhìn Đinh Bộ Lĩnh và Tô Ẩn. "Điều này cũng có nghĩa là gì? Có nghĩa là chúng ta có thể mượn sự lo sợ của hắn để đạt được mục đích tạm thời. Hắn sẽ không gây khó dễ cho chúng ta, ít nhất là trong thời điểm này. Nhưng chúng ta không thể tin hắn hoàn toàn. Hắn sẽ không bao giờ là một đồng minh chân chính, sẵn sàng cùng ta xông pha trận mạc."

Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Trường Yên đã đi đến một quyết định chiến lược quan trọng. Đinh Bộ Lĩnh gật đầu đồng ý với phân tích của Lữ Kính. "Vậy thì, chúng ta sẽ không đáp trả bức thư này." Đinh Bộ Lĩnh nói, giọng anh quyết đoán. "Hãy để hắn tự hiểu ý chúng ta."

Trường Yên quyết định: sẽ xem Siêu Loại là vùng đất trung lập bị giám sát. Họ sẽ không kết minh công khai với Lý Khuê, vì hắn không xứng đáng với lòng tin tuyệt đối. Họ cũng không gây chiến với hắn, bởi vì điều đó sẽ chỉ làm suy yếu lực lượng của Trường Yên trong khi đối thủ chính là Giả Tâm và những kẻ ủng hộ hắn. Thay vào đó, Lữ Kính sẽ tăng cường việc gài thám báo ngầm vào Siêu Loại, theo dõi mọi động thái của Lý Khuê, đảm bảo hắn không có ý định gây bất lợi cho Trường Yên. Đồng thời, họ sẽ tiếp tục tập trung vào việc củng cố các vùng đất đã giải phóng và chuẩn bị cho những trận đánh lớn hơn.

Bức thư "kỳ lạ" từ Siêu Loại tuy không mang lại đồng minh, nhưng nó đã cung cấp cho Trường Yên một cái nhìn rõ ràng hơn về tâm lý các sứ quân, và khẳng định chiến lược "chiến tranh chính trị" của Lữ Kính đã bắt đầu phát huy tác dụng. Ngọn lửa chính nghĩa của Trường Yên đang cháy sáng hơn bao giờ hết, buộc những kẻ cơ hội phải tính toán lại vị thế của mình trong cuộc chiến tranh thiên hạ.