Chiến thắng Tam Đái, đặc biệt là kế "Tam Kỳ Đạo Giả" của Lữ Kính, đã chấn động cả Đại Việt. Cái bảng gỗ "Thành vững mà mất, do người giữ không vững lòng" dựng sừng sững trước cổng thành Tam Đái như một lời sỉ nhục, đâm thẳng vào sự kiêu ngạo của Lã Đường và Đỗ Cảnh Thạc. Đặc biệt là Lã Đường, kẻ từng tự cho mình là một sứ quân hùng mạnh, nay mất mặt trước Giả Tâm và các thế lực khác.
Tại Tế Giang, Lã Đường nhận được tin báo Tam Đái thất thủ, lại là bằng một kế lạ lùng, không đổ máu nhiều, mà như một trò đùa, hắn đập bàn gầm thét, mắt đỏ ngầu. "Thất thủ? Mất Tam Đái! Lại là mất trong nháy mắt! Lữ Kính! Đinh Bộ Lĩnh! Các ngươi dám sỉ nhục ta sao?!" Cơn phẫn nộ bốc lên ngùn ngụt, thiêu đốt lý trí của hắn. Hắn không thể để yên cho Trường Yên ngang nhiên giương oai, đặc biệt là khi uy tín của hắn đang xuống dốc trầm trọng trong mắt Giả Tâm. Hắn quyết định không cần chờ lệnh từ Đại La, phải tự mình lấy lại danh dự.
Ngay lập tức, Lã Đường huy động 5000 tinh binh, không kèn trống rầm rộ, mà bí mật kéo quân lên chiếm lại Tam Đái. Hắn chọn hướng đi ít ngờ tới nhất: theo sông Dự, một con sông nhỏ, khúc khuỷu nhưng sâu, ít người qua lại và đặc biệt là ít bị giám sát. Hắn muốn hành quân thần tốc, bất ngờ giáng một đòn chí mạng vào Trường Yên.
Tin tức về đạo quân của Lã Đường tiến về sông Dự nhanh chóng đến tai Lữ Kính và Đinh Bộ Lĩnh. Họ biết, đây là một cơ hội lớn để tận diệt một phần sức mạnh của Lã Đường và khẳng định vị thế. Tại lều chỉ huy, các tướng lĩnh bàn bạc sôi nổi.
"Sông Dự nhỏ hẹp, nước chảy xiết, lại nhiều ghềnh đá. Nếu Lã Đường kéo quân vào, hẳn là hắn muốn dùng thủy chiến đánh úp." Nguyễn Bặc phân tích. "Chính vì vậy, chúng ta phải biến dòng sông ấy thành nấm mồ chôn hắn!" Lữ Kính nói, ánh mắt ông lóe lên sự quyết đoán.
Trong lúc các tướng còn đang suy nghĩ cách bố trí phục binh trên bờ, Tô Ẩn đột nhiên bước tới, giọng anh trầm ổn: "Quân sư, chủ công, tiểu sinh có một ý này." Anh tiến đến bản đồ, chỉ vào khúc sông Dự. "Sông Dự tuy hẹp, nhưng binh thuyền của Lã Đường vẫn có thể tiến vào. Nếu ta chỉ phục binh trên bờ, chúng có thể phá vòng vây. Tiểu sinh nghĩ, ta nên dựng chiến tuyến ngay giữa lòng sông!"
Lời đề xuất của Tô Ẩn khiến tất cả ngạc nhiên. "Giữa lòng sông? Làm sao có thể?" Đinh Điền hỏi. Tô Ẩn nhìn Đinh Bộ Lĩnh, ánh mắt đầy kiên định. "Lũ không ngăn được thì ta chắn dòng bằng người, bằng chí khí!" Anh nói, giọng vang lên đầy nhiệt huyết, như một lời hiệu triệu. "Chính là dùng vật cản, dùng binh sĩ để tạo nên một chiến lũy không thể vượt qua ngay trên dòng nước!"
Lữ Kính vỗ đùi khen: "Hay! Hay lắm! Hắn muốn dùng sông để tiến, ta sẽ dùng sông để chôn hắn!"
Kế hoạch nhanh chóng được triển khai. Trường Yên huy động hàng trăm dân binh, tướng sĩ. Họ chặt cây rừng, dùng sức người kéo những thân cây lớn và bè gỗ từ thượng nguồn, tạo thành những kè bè gỗ khổng lồ, kết nối chặt chẽ bằng dây thừng và xích sắt. Những bè gỗ này được thả xuôi dòng, dần dần chắn ngang con sông Dự tại một khúc cua hiểm trở, biến dòng chảy mạnh thành một chướng ngại vật khổng lồ, khiến binh thuyền của Lã Đường không thể vượt qua.
Đồng thời, dọc hai bên bờ sông, quân Trường Yên bố trí hàng loạt cung thủ và nỏ thủ, đặc biệt là những mũi tên được tẩm dầu và quấn vải, sẵn sàng để châm lửa.
Khi đạo quân 5000 người của Lã Đường hăm hở tiến vào sông Dự, chúng không hề ngờ vực. Bỗng nhiên, từ phía trước, hàng trăm bè gỗ lớn sừng sững án ngữ, tạo thành một bức tường bất khả xâm phạm trên dòng nước. Tiếng chiêng trống báo hiệu vang lên. Từ hai bên bờ, hàng ngàn mũi tên lửa như mưa trút xuống, biến dòng sông Dự thành một địa ngục trần gian.
Đây không còn là trận chiến thông thường, mà là một bẫy máu tàn khốc. Quân Tế Giang hoảng loạn tột độ. Những chiến thuyền trúng tên lửa bùng cháy dữ dội. Binh lính cố gắng nhảy xuống sông để thoát thân thì bị dòng nước xiết cuốn trôi, hoặc bị tên bắn từ trên bờ. Những kẻ cố gắng phá vỡ kè gỗ thì bị mắc kẹt, trở thành mục tiêu cho mũi tên và lao. Sông Dự đỏ ngầu máu, xác lính và thuyền bè cháy dở trôi lềnh bềnh.
Lã Đường, ngồi trên chiến thuyền lớn nhất, hoảng hốt ra lệnh rút lui. Hắn ra sức chỉ đạo quân lính quay đầu, nhưng dòng sông chật hẹp, kè gỗ kiên cố, và tên lửa như mưa khiến mọi nỗ lực đều vô vọng. Trong lúc hỗn loạn tột cùng, một mũi tên lửa đã xuyên qua giáp trụ, găm vào cánh tay hắn. Lã Đường đau đớn gục xuống, suýt chút nữa rơi xuống sông. Hắn may mắn được tùy tùng liều mình cứu thoát, vội vã rút lui khỏi địa ngục sông Dự.
Trận chiến trên sông Dự kết thúc với chiến thắng vang dội của Trường Yên. Quân Tế Giang của Lã Đường bị mất hơn 1/3 binh lực, với hàng ngàn người chết hoặc bị thương, số còn lại rút lui tán loạn, tinh thần hoảng loạn tột độ. Lã Đường bị thương nặng, uy danh bị tổn hại nghiêm trọng.
Sau trận chiến, Đinh Bộ Lĩnh đứng trên bờ sông Dự, nhìn dòng nước vẫn còn vẩn đục màu máu. Dù chiến thắng vang dội, nhưng lòng anh không vui trọn vẹn, bởi anh biết, còn bao nhiêu máu nữa sẽ đổ. Tuy nhiên, anh cũng hiểu rằng, chiến thắng này là điều cần thiết. Anh quay lại nhìn quân sĩ và dân chúng đang reo hò, ánh mắt anh đầy kiên định.
"Hỡi binh sĩ! Hỡi đồng bào!" Đinh Bộ Lĩnh cất tiếng, giọng anh vang dội, "Từ hôm nay, từ sông này, thế Trường Yên không còn là địa phương, mà là lộ quân chính đạo!"
Lời tuyên bố của Đinh Bộ Lĩnh không chỉ là sự khẳng định sức mạnh quân sự của Trường Yên, mà còn là một tuyên ngôn chính trị. Nó hàm ý rằng Trường Yên không còn là một sứ quân địa phương tranh giành lãnh thổ đơn thuần. Với những chiến thắng liên tiếp, với sự ủng hộ của dân chúng, và với những kế sách tài tình, Trung Nghĩa Hành Đạo Quân đã vươn mình, trở thành một thế lực lớn mạnh, mang trong mình ngọn cờ chính nghĩa, sẵn sàng thay đổi cục diện Đại Việt loạn lạc. Con đường đại phản công đã thực sự mở ra.