CHƯƠNG 28 – VỊNH NHIÊU HỘI BÍ

Chiến thắng "Thủy Hỏa Giáng Châu" đã củng cố niềm tin nơi dân chúng Trường Yên, nhưng cũng khiến những kẻ cơ hội như Lý Khuê phải cân nhắc lại. Đã lâu lắm rồi, hắn chưa thấy một thế lực nào ngoài triều đình lại có thể giáng đòn hủy diệt đến vậy. Sự kiện đó, cùng với "Bài thơ Bóng Núi" đang lan truyền, đã gieo vào tâm trí hắn một hạt mầm lo lắng. Hắn không thể ngồi yên tuyệt đối được nữa.

Tại Vịnh Nhiêu, một địa điểm hẻo lánh nhưng chiến lược, nằm giữa lòng vùng đất của Lý Khuê và phía bắc của Đại La, một quán trà nhỏ bỗng được dựng lên. Không biển hiệu, không đèn lồng rực rỡ, chỉ là một mái tranh đơn sơ ẩn mình dưới tán cây cổ thụ. Đây là nơi Lý Khuê chọn làm điểm mật hội. Đêm ấy, trăng khuyết treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, rải ánh bạc mờ ảo xuống con đường đất dẫn vào quán. Chỉ có tiếng gió xào xạc qua kẽ lá và tiếng côn trùng rả rích, tạo nên một không khí tĩnh mịch, ẩn chứa sự căng thẳng đến lạ lùng.

Đúng hẹn, Lữ Kính và Tô Ẩn, được vài tùy tùng của Lý Khuê dẫn lối, bước vào quán trà. Ánh nến le lói trên bàn tre, hắt bóng những chén trà còn bốc hơi nghi ngút. Lý Khuê đã ngồi đó, một mình, dáng vẻ trầm tư. Khuôn mặt hắn vẫn giữ nét tĩnh lặng thường thấy, nhưng đôi mắt hắn, ẩn sâu dưới hàng lông mày rậm, sắc như dao. Hắn không có vẻ vồn vã hay niềm nở, cũng chẳng tỏ ra lạnh nhạt.

"Chào hai vị khách quý của Trung Nghĩa Quân," Lý Khuê mở lời, giọng hắn trầm ấm nhưng không một chút cảm xúc thừa thãi. "Ta đã nghe nhiều về uy danh của các vị, và những chiến thắng gần đây. Đặc biệt là trận Thủy Hỏa Giáng Châu, quả là một kỳ tích."

Tô Ẩn khẽ cúi đầu, lòng thầm cảm thán sự tinh tế của Lý Khuê. Hắn nhắc đến chiến công vang dội nhất, như một lời chào đầu đầy trọng lượng. "Lý chủ công đã quá lời," Tô Ẩn đáp, giọng khiêm tốn. "Trung Nghĩa Quân chỉ là những người lính nhỏ bé, hành đạo vì dân, may mắn được trời giúp."

Lý Khuê không uống trà, chỉ khẽ đẩy chén về phía Lữ Kính. Hắn không thích những lời lẽ khách sáo. Ánh mắt hắn xoáy vào Lữ Kính, như đang dò xét tận cùng tâm can ông. "Ta mời hai vị đến đây, không phải để uống trà thưởng nguyệt, cũng không phải để kết minh lúc này," Lý Khuê nói thẳng thừng, giọng điệu chuyển sang lạnh lùng, dứt khoát. "Ta có một điều kiện. Nếu Trung Nghĩa Quân các vị chịu rút hết quân khỏi khu vực giáp ranh Siêu Loại, đặc biệt là không thiết lập thêm bất kỳ căn cứ nào tại các vùng đất trung lập gần đây – ta sẽ không xuất quân về phía nam, không can thiệp vào cuộc chiến giữa các vị và Giả Tâm. Siêu Loại sẽ giữ vững vị thế của mình, không gây chiến, không làm hại đến bất kỳ ai."

Lời Lý Khuê như một gáo nước lạnh. Hắn nhận ra ý đồ của Lý Khuê: hắn muốn một vùng đệm an toàn, muốn Trường Yên không đặt chân vào "lãnh địa ngầm" của hắn. Hắn không muốn liên thủ, chỉ muốn khoanh vùng ảnh hưởng để tự bảo toàn.

Lữ Kính đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ lạnh lẽo vang lên trong không gian tĩnh mịch. Ông khẽ cười nhạt, ánh mắt ông lộ vẻ thấu hiểu, như đã đọc được hết tâm tư của Lý Khuê. Ông nhìn thẳng vào đôi mắt sắc bén kia, không một chút né tránh. "Lý chủ công muốn một sự đảm bảo cho Siêu Loại, ta hiểu," Lữ Kính đáp, giọng ông bình thản nhưng ẩn chứa sự sắc bén. "Nhưng xin hỏi, sự đảm bảo đó đến từ đâu? Từ lời hứa của kẻ tham lam Giả Tâm? Hay từ một vùng đất trống rỗng không có lòng dân?"

Ông nhấp một ngụm trà, rồi thong thả cất tiếng, như đang ngâm một bài thơ không vần, nhưng mỗi lời đều mang sức nặng ngàn cân:

Rút mà không nhượng, giữ mà không giành. Đất ai giữ, lòng dân định.

Câu đầu tiên, "Rút mà không nhượng," như một lời cảnh báo tinh tế. Trường Yên có thể rút quân nếu cần, nhưng đó không phải là sự từ bỏ hay nhượng bộ. Nó ngụ ý rằng tầm ảnh hưởng của Trung Nghĩa Quân đã vượt xa những gì Lý Khuê nhìn thấy. "Giữ mà không giành," lại là lời khẳng định về bản chất của Trung Nghĩa Quân: họ bảo vệ vùng đất của mình, nhưng không cưỡng đoạt đất của người khác một cách vô lý. Nhưng chính câu cuối cùng, "Đất ai giữ, lòng dân định," mới là đòn chí mạng. Lữ Kính không hề nói về binh lực, về ranh giới. Ông nói về yếu tố cốt lõi nhất: lòng người. Câu nói ấy như một lời nhắc nhở sắc lạnh cho Lý Khuê: Hắn có thể cố gắng bảo vệ vùng đất của mình bằng mọi giá, bằng cách ép buộc kẻ khác, nhưng nếu không có lòng dân ủng hộ, thì mảnh đất đó sớm muộn cũng sẽ trở nên vô nghĩa, dễ dàng lung lay trước bão táp.

Lý Khuê nghe xong, khuôn mặt hắn không đổi sắc, nhưng đôi mắt chợt lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Hắn nhìn Lữ Kính một lúc lâu, rồi đột nhiên bật cười sang sảng. Tiếng cười của hắn vang vọng trong quán trà trống rỗng, không phải sự vui vẻ hay tức giận, mà là một sự hài lòng đầy mưu mô, một sự thấu hiểu đồng điệu giữa những kẻ mưu trí. "Các người giỏi chữ, quả nhiên không hổ danh Lữ Quân sư của Trường Yên!" Lý Khuê nói, giọng hắn đầy vẻ châm chọc, nhưng cũng pha chút tán thưởng. Hắn đặt tay lên bàn, gõ nhẹ ba tiếng. "Nhưng ta thì giỏi chờ. Ta sẽ không vội vã. Ta sẽ không đổ máu cho bất kỳ ai. Ta chờ các ngươi đổ máu xong rồi đến hốt." Lời nói của Lý Khuê đã phơi bày hoàn toàn bản chất của hắn: một kẻ cơ hội thuần túy. Hắn không muốn tham gia vào cuộc chiến hao tổn sinh lực, chỉ muốn ngồi yên, bảo toàn lực lượng, chờ đợi các thế lực khác đánh nhau đến kiệt quệ, rồi hắn sẽ ra tay thu tóm lợi ích cuối cùng. Hắn không tin vào "chính nghĩa," không muốn đổ máu cho một lý tưởng xa vời. Hắn chỉ tin vào thời thế, vào sức mạnh khi các bên khác đã suy yếu.

Cuộc gặp gỡ kết thúc mà không có bất kỳ thỏa thuận nào được ký kết. Ánh nến trong quán trà lay động yếu ớt, như phản chiếu sự mong manh của những mối liên kết trong thời loạn. Lữ Kính và Tô Ẩn rời Vịnh Nhiêu trong đêm, mang theo sự thật phũ phàng về Lý Khuê.

Trở về lều chỉ huy, Lữ Kính và Tô Ẩn thuật lại toàn bộ cuộc gặp cho Đinh Bộ Lĩnh. Ánh đèn dầu leo lét, hắt bóng ba người lên bản đồ Đại Việt trải rộng trên bàn. "Hắn quá lạnh lùng!" Đinh Bộ Lĩnh siết chặt tay, vẻ mặt đầy bực bội. "Hắn chỉ muốn lợi dụng!"

Lữ Kính thở dài, vẻ mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt. "Lý Khuê không phải là kẻ nông nổi. Hắn là một con cáo già, chỉ biết lợi ích bản thân."

Tô Ẩn trầm ngâm: "Vậy là, chúng ta không thể kéo hắn về phe mình được sao?"

Lữ Kính lắc đầu. "Không. Trường Yên xác định: Lý Khuê không chống cũng không theo. Hắn là một tảng băng trôi giữa dòng nước xoáy, có thể gây nguy hiểm bất cứ lúc nào nếu không được xử lý cẩn thận. Hắn sẽ không trực tiếp đối đầu với chúng ta, nhưng cũng sẽ không giúp đỡ. Hắn sẽ chỉ đợi cơ hội."

Ông chỉ tay lên vùng đất Siêu Loại trên bản đồ. "Với những kẻ như vậy, chúng ta không thể ép buộc, cũng không thể dùng đạo lý suông. Chúng ta phải cô lập hắn bằng ngoại giao." Lữ Kính nói, giọng ông kiên định trở lại. "Chúng ta phải tạo ra một thế cục mà hắn không thể 'ngồi chờ' được nữa. Hoặc buộc hắn phải đứng nhìn khi chúng ta thắng lợi, hoặc khiến hắn phải tự nguyện tìm đến liên minh khi hắn thấy nguy hiểm thực sự gõ cửa."

Đinh Bộ Lĩnh nhìn ra ngoài màn đêm, nơi những ngọn núi ẩn hiện trong bóng tối. Con đường dựng nghiệp đầy chông gai, không chỉ có những trận chiến khốc liệt mà còn là những cuộc đấu trí cam go, những bài học về lòng người. Mảnh đất Đại Việt loạn lạc này, không có ai là hoàn toàn tốt hay xấu, chỉ có những kẻ đang tranh giành sinh tồn, và "Trung Nghĩa Hành Đạo Quân" phải tìm ra con đường để chính nghĩa của mình tỏa sáng, không chỉ bằng gươm giáo mà bằng cả mưu lược và lòng tin.