Những lá thư sứ của Lữ Kính đã bay đi bốn phương, gieo rắc những hạt mầm nghi kỵ và hy vọng. Nhưng giữa lúc Trường Yên chờ đợi phản ứng từ các sứ quân trung lập, Giả Tâm lại không hề ngồi yên. Hắn đã nhận ra sự xói mòn uy danh của mình và quyết tâm giáng một đòn mạnh để khẳng định lại quyền lực. Hắn cần một chiến thắng hủy diệt để răn đe mọi thế lực ngầm.
Một ngày nọ, tin tức khẩn cấp báo về: một đạo quân hùng hậu của Lã Đường, dưới sự thúc ép của Giả Tâm, đã kéo xuống phía Nam. Chúng không đánh đường bộ hiểm trở, mà theo kinh nghiệm của trận Cầu Ngâm, lựa chọn đường thủy. Mục tiêu của chúng là đánh thẳng vào Văn Châu và Yên Mô – hai vùng đất quan trọng ở phía Bắc và phía Nam của Trường Yên, nơi Trung Nghĩa Quân đang củng cố lực lượng sau chiến thắng Mộc Cương và những liên kết mới với Phong Châu.
Cùng với mệnh lệnh tấn công, Giả Tâm đã gửi một mật chỉ tàn độc đến Lã Đường: “Không bắt tù binh – chỉ đốt sạch.” Hắn muốn Lã Đường biến Văn Châu và Yên Mô thành biển lửa, gieo rắc nỗi kinh hoàng để dập tắt mọi ý định phản kháng. Lã Đường, dù có phần ghê rợn trước mệnh lệnh tàn độc này, nhưng không dám cãi lời Giả Tâm.
Tin tức về đạo quân Lã Đường mang theo mật chỉ “đốt sạch” nhanh chóng đến tai Lữ Kính. Ông biết đây là một trận chiến sống còn. Nếu Văn Châu và Yên Mô bị đốt phá, lòng dân sẽ tan nát, và công sức xây dựng bao lâu nay của Trường Yên sẽ đổ sông đổ biển. "Lã Đường muốn thủy chiến và hỏa công sao?" Lữ Kính trầm ngâm. "Ta sẽ cho hắn nếm mùi 'thủy hỏa' của Trường Yên!"
Lữ Kính cùng Đinh Bộ Lĩnh và các tướng lĩnh lập tức vạch ra kế sách phản công. Ông quyết định sử dụng kế phản thủy hiểm hóc. Ngay lập tức, lệnh được truyền đi khắp các làng mạc ven sông, nơi có những con đập nhỏ do dân tự xây dựng để dẫn nước vào đồng ruộng. Quân dân Trường Yên, không quản ngày đêm, dưới sự chỉ đạo của các tướng lĩnh, đã bí mật tháo nước từ các đập nhỏ, đổ thẳng vào các con lạch và đường rút của địch mà Lã Đường sẽ phải đi qua. Nước đổ về dồn dập, biến những con đường mòn quen thuộc, những cánh đồng ven sông thành một vùng lầy ngập không lối thoát, đợi sẵn kẻ địch.
Đồng thời, Lữ Kính còn chuẩn bị một kế hỏa công tàn độc không kém. Ông cho binh sĩ bí mật thu thập một lượng lớn rơm khô tẩm dầu và tập kết dọc hai bên bờ sông. Khi đạo quân Lã Đường đi qua, quân Trường Yên sẽ đốt cỏ lau bên sông ngược gió. Gió sẽ thổi ngọn lửa lớn, biến bờ sông thành một biển lửa rực cháy. Đây chính là "Thủy Hỏa Trận" mà Lữ Kính đã bày ra.
Đạo quân của Lã Đường, hùng hổ tiến vào Văn Châu và Yên Mô theo đường thủy. Chúng phá phách, cướp bóc trên đường đi, và bắt đầu châm lửa đốt những ngôi làng đầu tiên. Tuy nhiên, khi chúng tiến sâu hơn vào vùng đồng bằng ven sông, chúng bắt đầu cảm thấy bất thường. Nước sông đột nhiên cạn hơn, bùn lầy xuất hiện nhiều hơn. Các chiến thuyền lớn bắt đầu mắc cạn, buộc quân lính phải xuống thuyền, dò đường trong bùn lầy.
Bỗng nhiên, từ phía sau đội hình địch, một ngọn lửa lớn bùng lên. Tiếng hô hoán kinh hoàng vang dội. Lửa từ những bãi cỏ lau khô tẩm dầu, được đốt ngược gió, nhanh chóng lan rộng, biến cả một vùng bờ sông thành biển lửa dữ dội. Khói đen và sức nóng ngùn ngụt bao trùm, thiêu đốt mọi thứ trên đường đi của nó.
Đạo quân Lã Đường bị kẹp giữa hai làn hiểm nguy: bị đốt lửa sau, lầy nước trước. Quân lính hoảng loạn tột độ. Những kẻ cố gắng chạy về phía trước thì lún sâu vào bùn lầy, mắc kẹt trong vũng nước ngập, bị quân Trường Yên mai phục sẵn dùng cung tên và giáo mác tiêu diệt. Những kẻ cố gắng quay đầu chạy ngược lại thì bị lửa thiêu cháy hoặc bị giẫm đạp trong hỗn loạn. Tiếng kêu gào, tiếng ngựa hí, tiếng lửa cháy xé nát không gian.
Trong cảnh hỗn loạn tột cùng đó, đạo quân Lã Đường bị thiệt hại nặng nề, gần như bị tiêu diệt hoàn toàn. Chúng tháo chạy không kịp, bỏ lại vô số xác lính, vũ khí và quân trang trên bãi sông lầy lội, ngập nước và bị cháy rụi. Tướng chỉ huy của Lã Đường trong trận này cũng bị giết chết trong biển lửa và bùn lầy.
Chiến thắng tại Thủy Hỏa Giáng Châu là một thắng lợi vang dội. Đây là trận phản công lớn đầu tiên thành công ngoài ranh giới Trường Yên, chứng tỏ tầm ảnh hưởng và sức mạnh của Trung Nghĩa Quân đã vượt ra khỏi lãnh địa ban đầu. Nó không chỉ là sự trả thù cho Tam Đái và cái chết của Lưu Tấn, mà còn là lời khẳng định đanh thép rằng Trường Yên không chỉ biết phòng thủ mà còn có khả năng giáng đòn hủy diệt vào kẻ thù.
Tin chiến thắng bay về Trường Yên, khiến cả vùng đất hân hoan. Dân chúng ca tụng Lữ Kính là "Quân sư thần cơ," và Đinh Bộ Lĩnh là "Chủ công anh minh." Chiến thắng này không chỉ đẩy lùi một đạo quân lớn của Lã Đường, mà còn củng cố niềm tin mãnh liệt vào "Trung Nghĩa Hành Đạo Quân" trong lòng dân chúng Văn Châu và Yên Mô. Những vùng đất này, giờ đây đã thực sự được giải phóng khỏi ách áp bức và sự uy hiếp của Giả Tâm, vững vàng trở thành căn cứ địa vững chắc cho đại nghiệp của Trường Yên.