Sau cuộc gặp gỡ đầy ẩn ý với Lý Khuê, Trung Nghĩa Hành Đạo Quân hiểu rằng con đường liên minh không hề dễ dàng. Những sứ quân lớn như Lý Khuê vẫn giữ thái độ đa nghi, đặt lợi ích bản thân và vùng đất của mình lên trên hết, không sẵn lòng mạo hiểm chỉ vì một lý tưởng "chính nghĩa" mà họ chưa thực sự tin tưởng tuyệt đối. Thế nhưng, thời cuộc không cho phép Trường Yên dừng lại.
Ở một phương khác, tại Đường Lâm, vùng đất của sứ quân Ngô Nhật Khánh, một trong những thế lực hùng mạnh nhất Đại Việt, sự chú ý đang đổ dồn vào những bức thư từ. Giả Tâm, sau những thất bại liên tiếp dưới tay Trường Yên, hiểu rằng hắn cần thêm đồng minh mạnh mẽ. Hắn không ngần ngại hạ mình, gửi một bức thư "thảo dân" – một cử chỉ hiếm có từ Tể tướng quyền uy – đến Ngô Nhật Khánh. Trong thư, Giả Tâm hứa phong tước cao, ban thưởng hậu hĩnh, thậm chí cả đất đai nếu Ngô Nhật Khánh chịu xuất binh đánh Trường Yên, coi đó là công lớn dẹp loạn cho triều đình.
"Đây là cơ hội cho Ngô gia ta vươn lên!" Một lão thần trong phủ Ngô Nhật Khánh reo lên, mắt sáng rỡ. "Chỉ cần diệt được Đinh Bộ Lĩnh, chúng ta sẽ có danh, có lợi, có sự công nhận từ triều đình!"
Cùng lúc đó, Trường Yên cũng không ngừng nỗ lực ngoại giao. Một sứ giả của Đinh Bộ Lĩnh, dù biết chuyến đi đầy nguy hiểm, vẫn mang theo thư tín đến Đường Lâm, mời Ngô Nhật Khánh họp bàn liên thủ. Bức thư của Trường Yên không hứa hẹn lợi lộc, chỉ nêu cao lý tưởng "Trung Nghĩa Hành Đạo Quân", phân tích sự bạo tàn của Giả Tâm và viễn cảnh một Đại Việt bình yên nếu các sứ quân đồng lòng.
Trong phủ Đường Lâm, nội bộ Ngô Nhật Khánh chia thành hai phe rõ rệt. Một phe, do vị lão thần tham lam kia dẫn đầu, ủng hộ việc duy trì trung lập, nhưng ngầm nghiêng về phía Giả Tâm để hưởng lợi. "Chúng ta cứ giữ mình, không tham chiến. Để hai bên đánh nhau suy yếu, rồi ta sẽ hưởng lợi." phe này nói. Phe còn lại, bao gồm một số tướng lĩnh trẻ tuổi và các cố vấn trung thành, lại muốn "dựa triều diệt địch" – dùng sức mạnh của triều đình để tiêu diệt các phe phái khác, bao gồm cả Trường Yên, để Ngô Nhật Khánh có thể trở thành thế lực duy nhất, sau đó mới tính đến việc đối phó với Giả Tâm. "Đinh Bộ Lĩnh là một mối họa tiềm tàng. Hắn mạnh lên, sẽ đe dọa chúng ta. Hãy liên minh với Giả Tâm diệt hắn trước!" Một vị tướng trẻ đầy dã tâm đề xuất.
Ngô Nhật Khánh, một người nổi tiếng là thông minh nhưng cũng cực kỳ thận trọng và toan tính, ngồi giữa những lời kiến nghị và tranh cãi không ngừng. Ông trầm ngâm, đọc đi đọc lại cả hai bức thư của Giả Tâm và Trường Yên. Ông đặt chúng lên bàn, một bên là lời hứa hẹn vàng son, một bên là lời hiệu triệu nghĩa khí. Ba ngày trôi qua, ông không hề đưa ra bất kỳ hồi đáp nào. Phủ Đường Lâm bao trùm một không khí im lặng đầy căng thẳng, chờ đợi một quyết định có thể thay đổi vận mệnh của cả vùng đất.
Đinh Bộ Lĩnh và Lữ Kính cũng sốt ruột chờ tin từ Đường Lâm. Họ biết, sự tham gia của Ngô Nhật Khánh sẽ có ý nghĩa rất lớn.
Cuối cùng, vào buổi sáng ngày thứ tư, một thông điệp từ Đường Lâm được gửi đi. Ngô Nhật Khánh không gửi một bức thư dài, không đưa ra lời tuyên bố hùng hồn nào. Ông chỉ viết một câu ngắn gọn, súc tích, gửi lại cho cả hai bên:
“Ta không theo ai, chỉ theo thời.”
Thông điệp ấy như một gáo nước lạnh tạt vào cả Giả Tâm và Trường Yên. Ngô Nhật Khánh tuyên bố ông sẽ không đứng về phe nào, không cam kết ủng hộ ai. Ông sẽ chỉ hành động theo cục diện thời thế, theo lợi ích của riêng mình. Sự "trung lập" của Ngô Nhật Khánh không phải là do dự, mà là sự tính toán lạnh lùng đến tàn nhẫn, một thái độ của kẻ chỉ nhìn vào thời cơ để đạt được lợi ích tối đa.
Đinh Bộ Lĩnh nhận được thông điệp, anh siết chặt tay, khuôn mặt thất vọng hiện rõ. "Ngô Nhật Khánh... hắn chỉ nghĩ đến bản thân!" Anh nói, giọng đầy chua chát. "Hắn không thấy được đại nghĩa sao?" Lữ Kính đặt tay lên vai Đinh Bộ Lĩnh, ánh mắt ông vẫn điềm tĩnh, ẩn chứa sự hiểu biết sâu sắc. "Chủ công đừng vội thất vọng." Ông nói, nhìn xa xăm về phía Tây. "Những kẻ như Ngô Nhật Khánh, Lý Khuê, lòng họ như băng giá. Họ không tin vào lý lẽ, không tin vào chính nghĩa, mà chỉ tin vào lửa. Họ sẽ chỉ hành động khi nguy hiểm thực sự gõ cửa thành của họ." Lữ Kính khẽ nhếch mép, một nụ cười đầy bí hiểm. "Thằng này chưa đánh. Nó còn muốn ngồi yên hưởng lợi từ sự hỗn loạn. Nhưng... Đợi khi đất cháy đến thành, nó sẽ tự đến xin lửa." Lời nói của Lữ Kính không chỉ là một dự đoán, mà còn là một lời thách thức, ám chỉ rằng Trường Yên sẽ phải tạo ra một sức ép đủ lớn, một cục diện đủ rõ ràng, để buộc những kẻ như Ngô Nhật Khánh phải tự lựa chọn, phải tự tìm đến ngọn lửa "Trung Nghĩa" để cứu vãn lấy mình. Cuộc chiến giành lòng người, giành thế trận, giờ đây bước vào một giai đoạn gay cấn hơn bao giờ hết.