CHƯƠNG 17: HÒA PHONG TAM LỘ

Sau chiến thắng ở Cầu Ngâm và cuộc "sơ chiến" tại Lạc Túy, uy tín của Trung Nghĩa Hành Đạo Quân đã vang xa, không chỉ trong dân gian mà còn đến tai các sứ quân, hào trưởng vốn vẫn còn đang ngồi yên quan sát. Để tận dụng thời cơ và biến những thắng lợi cục bộ thành một thế trận liên hoàn, Lữ Kính quyết định tổ chức một hội nghị chiến lược quan trọng tại đình Hòa Phong, một địa điểm nằm ngay trung tâm vùng Trường Yên, tượng trưng cho sự đoàn kết và khởi sắc.

Sáng sớm, đình Hòa Phong tấp nập những chỉ huy, đội trưởng dân binh, và các hào trưởng thân tín của Trường Yên. Không khí trong đình vừa trang trọng, vừa sôi nổi. Đinh Bộ Lĩnh, với bộ giáp da quen thuộc, ngồi ở vị trí trung tâm, ánh mắt anh đầy quyết đoán. Lữ Kính đứng bên bản đồ trải rộng trên bàn, tay cầm một cây gậy tre nhỏ, chỉ vào các châu mục lân cận. Tô Ẩn, Nguyễn Bặc, Đinh Điền cũng có mặt, lắng nghe từng lời.

"Chư vị!" Lữ Kính cất tiếng, giọng ông vang dội khắp gian đình. "Trường Yên chúng ta đã có danh nghĩa, có dân tâm, có những chiến thắng làm nền tảng. Giờ đây, đã đến lúc chúng ta không chỉ phòng thủ, không chỉ chờ địch đến. Chúng ta phải chủ động!" Ông đưa gậy tre chỉ lên bản đồ: "Ta đề nghị chia quân Trường Yên thành Tam Lộ Quân." "Lộ Bắc, do Đinh Điền chỉ huy, sẽ có nhiệm vụ bảo vệ và củng cố liên kết với Phong Châu và Văn Châu. Đảm bảo an ninh vùng thượng du, tránh bị địch đánh úp từ phía Bắc." Đinh Điền đứng dậy, chắp tay: "Mạt tướng xin tuân lệnh!" "Lộ Nam, do Nguyễn Bặc chỉ huy, sẽ trấn giữ Thần Nông và Yên Mô. Vùng này là cửa ngõ quan trọng, nơi chúng ta đã có lòng dân sâu sắc, cần củng cố phòng tuyến và duy trì tiếp viện." Nguyễn Bặc cũng đứng dậy, giọng dứt khoát: "Chủ công, quân sư cứ yên tâm. Lộ Nam sẽ vững như bàn thạch!" Lữ Kính dừng lại, ánh mắt ông chuyển sang phía tây. "Và quan trọng nhất, Lộ Tây, sẽ do chính chủ công Đinh Bộ Lĩnh đích thân dẫn dắt. Lộ này sẽ có nhiệm vụ mở tuyến sang Tam Đái, thăm dò thế lực của sứ quân Nguyễn Khoan. Tam Đái tuy hùng mạnh nhưng vẫn chưa ngả về phe nào. Ta tin, với uy danh của chủ công và lý tưởng 'Trung Nghĩa', chúng ta có thể chiêu dụ được họ."

Kế hoạch của Lữ Kính vừa được đưa ra, không khí trong đình bỗng trở nên căng thẳng. Một số chỉ huy bắt đầu xì xào bàn tán, thể hiện sự lo ngại. Một hào trưởng từ Thần Nông, tên Lý Cường, mạnh dạn đứng dậy: "Kính thưa quân sư, Đinh chủ công. Kế hoạch này có phần mạo hiểm quá chăng? Chia quân làm ba hướng như vậy, lính tráng của chúng ta vốn không nhiều. Chẻ quân ra ba hướng, liệu có bị quân triều đình đánh chia cắt, cô lập từng cánh quân không? Khi đó, không cánh nào kịp cứu cánh nào, chẳng phải rất nguy hiểm sao?" Vài chỉ huy khác cũng gật gù tán thành, khuôn mặt lộ rõ vẻ băn khoăn. "Đúng vậy! Quân ta nên tập trung, đánh mạnh vào một hướng thì hơn."

Lữ Kính vẫn giữ vẻ bình tĩnh, ông nhìn Lý Cường và các chỉ huy khác. Ông biết, nỗi lo này là chính đáng, nhưng ông đã tính toán kỹ lưỡng. "Sự lo ngại của chư vị, Lữ Kính này hiểu rõ." Lữ Kính nói, giọng ông chậm rãi, nhưng từng lời đều chắc nịch. "Đúng là quân Trường Yên chúng ta không đông đảo như quân triều đình. Nhưng chúng ta có lòng dân, có sự linh hoạt, và quan trọng nhất, chúng ta có chính nghĩa!" Ông bước tới giữa đình, tay cầm gậy tre như một người cầm bút, chỉ thẳng vào bản đồ. "Các vị nghĩ 'chẻ quân ba hướng' là phân tán? Không! Ta không chẻ thân. Ta chẻ thế." Ông nhấn mạnh. "Chư vị hãy tưởng tượng một con hổ. Thân nó chỉ có một, nhưng khi vồ mồi, nó có thể tung ra cả ba móng vuốt, mỗi móng vuốt nhắm vào một con mồi khác nhau, nhưng tất cả đều xuất phát từ sức mạnh của một thân hình duy nhất!" Lữ Kính ngẩng đầu lên, ánh mắt ông nhìn thẳng vào từng người, giọng ông trở nên hùng hồn: "Thân chẻ làm ba mà đầu vẫn một, là tượng sư tử vồ ba mồi cùng lúc. Đầu của chúng ta chính là lý tưởng 'Trung Nghĩa Hành Đạo Quân', là sự chỉ huy tập trung của Đinh chủ công. Ba lộ quân tuy tách ra, nhưng đều nằm trong một tổng thể chiến lược, đều hướng về một mục tiêu chung. Việc này sẽ khiến Giả Tâm không thể đoán được ý đồ thực sự của ta, buộc hắn phải phân tán lực lượng đối phó. Khi đó, chỗ nào yếu, chỗ nào sơ hở, ta sẽ tung đòn quyết định!"

Lời lập luận của Lữ Kính, với hình ảnh con sư tử vồ mồi đầy mạnh mẽ và sắc bén, đã hoàn toàn thuyết phục được các chỉ huy. Họ thấy rõ được sự khác biệt giữa "phân tán" và "phân thế", giữa "chẻ thân" và "chẻ thế". Một tràng vỗ tay nhỏ vang lên, thể hiện sự tán thành.

Đinh Bộ Lĩnh đứng dậy, ánh mắt anh lấp lánh sự tin tưởng. Anh nhìn Lữ Kính, rồi nhìn khắp các chỉ huy. "Ta hoàn toàn chấp thuận kế hoạch của Quân sư Lữ Kính!" Đinh Bộ Lĩnh tuyên bố, giọng anh vang dội, đầy uy lực. "Từ nay, mục tiêu của Trường Yên không chỉ là giữ đất, mà là mở rộng ảnh hưởng, liên kết các châu, các vùng đất còn đang bị Giả Tâm áp bức!" Đây là lần đầu tiên, Đinh Bộ Lĩnh công khai hóa mục tiêu liên châu của mình, không còn gói gọn trong phạm vi Trường Yên mà đã mở rộng tầm nhìn ra toàn cõi Đại Việt. Một quyết định táo bạo, nhưng cần thiết để đối phó với một thế lực như Giả Tâm.

Ngay sau hội nghị, ba lộ quân Trường Yên nhanh chóng được tập hợp và bắt đầu hành quân. Lộ Bắc tiến về Phong Châu, Lộ Nam củng cố Thần Nông, và Lộ Tây, dưới sự chỉ huy của Đinh Bộ Lĩnh, hùng dũng tiến về phía Tam Đái.

Trên mỗi cánh quân, lá chiến kỳ Trung Nghĩa màu đỏ thẫm với hai chữ vàng lớn "Trung Nghĩa" phấp phới trong gió. Đây là lần đầu tiên, lá cờ ấy xuất hiện ngoài vùng Trường Yên, mang theo lý tưởng "không xưng vương, chỉ bảo vệ đạo" đến với những vùng đất xa xôi hơn. Tiếng quân reo hò, tiếng trống thúc giục vang vọng khắp núi rừng. Ba ngọn cờ "Trung Nghĩa" rực rỡ như ba ngọn lửa bùng lên giữa đêm tối, báo hiệu một thời kỳ mới, thời kỳ chủ động tấn công, mở rộng thế trận của Trung Nghĩa Hành Đạo Quân, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu lớn hơn với triều đình Giả Tâm.