Ba chiến thắng liên tiếp – dẹp tan quân Giả Tâm ở Trường Yên, kế "Hỏa lộ" ở Mộc Sơn, và "Trận Cầu Ngâm" vang dội – đã nâng uy tín của Đinh Bộ Lĩnh và Trường Yên lên một tầm cao mới. Tiếng tăm về "Quân giữ đất, người giữ lòng" lan truyền khắp các châu lân cận, gieo mầm hy vọng vào lòng dân và sự dao động trong các thế lực trung lập. Đây là thời điểm chín muồi để Trường Yên củng cố vị thế, biến những liên kết lỏng lẻo thành một khối thống nhất.
Trên đỉnh đồi Vạn Thạch, một địa thế hiểm yếu nhưng lại có tầm nhìn khoáng đạt, vững chãi như một pháo đài tự nhiên, một hội nghị lớn chưa từng có đang diễn ra. Ngọn đồi này, với những khối đá lớn xếp chồng lên nhau như bức tường thành, được chọn làm nơi hội họp bởi sự kiên cố và ý nghĩa biểu tượng của nó. Trong một căn lều lớn được dựng tạm bằng vải bạt dày, không khí trang trọng nhưng cũng không kém phần thận trọng. Đinh Bộ Lĩnh, Lữ Kính, Tô Ẩn, cùng Nguyễn Bặc và Đinh Điền, ngồi ở vị trí chủ tọa. Trước mặt họ là các sứ giả và đại diện từ nhiều vùng đất:
Từ Phong Châu, một vị tướng già tên Trương Hán, vốn là mật phái của Lữ Kính từ lâu, xuất hiện với vẻ mặt cương nghị nhưng ánh mắt đầy khôn ngoan. Ông ta là cầu nối quan trọng giữa Lữ Kính và một số hào trưởng ngầm ủng hộ. Từ Tam Đái, sứ giả Nguyễn Khoan, một người đàn ông vóc vạc, ánh mắt sắc như dao, mang theo vẻ dũng mãnh và có phần hoài nghi của vùng đất vốn nổi tiếng với những cánh quân du kích khó kiểm soát. Từ Siêu Loại, Lý Khuê không trực tiếp đến, mà phái một viên do thám tinh quái, tên Trần Nghi, với khuôn mặt lạnh lùng và ánh mắt dò xét, để nắm bắt tình hình và đánh giá thực lực của Trường Yên.
Đinh Bộ Lĩnh đứng dậy, dáng người anh rắn rỏi và đầy uy lực, nhưng giọng nói vẫn điềm đạm. "Chư vị hào trưởng, sứ giả. Sự hiện diện của các vị tại Vạn Thạch hôm nay là minh chứng cho một điều: chúng ta đều khao khát một sự bình yên cho dân tộc này. Triều đình Giả Tâm ngày càng lún sâu vào bạo tàn, bất nhân. Trường Yên chúng ta, với lá cờ 'Trung Nghĩa', đã giành được những thắng lợi bước đầu. Nhưng chặng đường phía trước còn dài. Chúng ta cần một sức mạnh tổng hợp, một tiếng nói chung để cùng nhau chống lại bè lũ nghịch tặc."
Lời Đinh Bộ Lĩnh vừa dứt, một không khí căng thẳng bao trùm. Vấn đề cốt lõi được đặt ra: Trường Yên có nên chính thức xưng "chính quyền" hay "vương triều" để củng cố địa vị và kêu gọi các châu mục khác hay không? Sứ giả Nguyễn Khoan, với vẻ mặt thẳng thừng, lên tiếng: "Đinh chủ công. Uy danh của ngài đã vang xa. Dân chúng các vùng đang trông ngóng. Hay là chúng ta cứ thuận theo lòng người, chính thức xưng 'chính quyền Trường Yên', tập hợp binh mã, hiệu triệu thiên hạ?" Trần Nghi từ Siêu Loại, dù là do thám, cũng không ngần ngại lên tiếng, giọng hắn có phần châm chọc: "Nếu muốn lật đổ, ắt phải có danh phận. Vô danh vô phận, làm sao mà chiêu mộ anh hùng, làm sao mà khiến các sứ quân khác tin phục? Nếu không xưng chính quyền, chẳng khác nào vẫn là giặc cỏ, sẽ khó mà thành đại sự." Một số hào trưởng khác cũng tỏ vẻ đồng tình. "Nếu thắng, chẳng lẽ vẫn chỉ là một đội quân 'hành đạo' không tên? Sau này ai sẽ thừa nhận đây?"
Khi cuộc tranh luận bắt đầu trở nên sôi nổi, có phần gay gắt, Lữ Kính khẽ nâng tay, ra hiệu cho tất cả im lặng. Ánh mắt ông vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa sự sâu sắc. "Chư vị hào trưởng, sứ giả, xin hãy lắng nghe." Lữ Kính cất tiếng, giọng ông không lớn nhưng đủ để át đi mọi tiếng xì xào. "Vấn đề chúng ta tranh cãi, tưởng chừng là tên gọi, nhưng thực chất là về 'chính nghĩa' và 'uy quyền'. Các vị cho rằng phải có danh xưng 'chính quyền' thì mới có uy quyền? Ta hỏi, uy quyền đó đến từ đâu?" Ông dừng lại, ánh mắt quét qua từng người. "Nó đến từ sự công nhận của bá tánh, từ lòng tin của dân chúng, chứ không phải từ một cái tên tự phong. Tên gọi không sinh chính nghĩa. Một kẻ dù xưng 'vương', xưng 'chúa' mà lòng dạ bất nhân, hành động bạo ngược, thì cái tên đó cũng chỉ là vỏ bọc của tội ác mà thôi. Giả Tâm tự xưng là 'triều đình chính thống', nhưng hành động của hắn lại là 'khai sát môn', 'tru di' dân lành. Vậy hắn có chính nghĩa không?" Lữ Kính tiếp tục, giọng ông nhấn mạnh từng từ: "Chính nghĩa nằm trong hành động. Chính nghĩa nằm ở việc chúng ta bảo vệ dân khỏi tay Giả Tâm, chính nghĩa nằm ở việc chúng ta dẹp loạn, xây dựng lại cuộc sống bình yên, chính nghĩa nằm ở việc chúng ta không tranh đoạt ngôi báu mà chỉ lo cho bá tánh. Chư vị, hãy nhìn lại. Tại sao dân chúng lại gọi Đinh chủ công là 'Quân giữ đất, người giữ lòng'? Đó chẳng phải là chính nghĩa hay sao?"
Lời Lữ Kính thốt ra như một gáo nước lạnh tạt vào những cái đầu nóng, nhưng cũng như một ngọn đuốc soi sáng tâm trí. Sứ giả Nguyễn Khoan từ Tam Đái, sau một hồi trầm tư, khẽ gật đầu, ánh mắt đã bớt đi vẻ hoài nghi. Trần Nghi từ Siêu Loại tuy không nói gì, nhưng khuôn mặt hắn lộ rõ vẻ suy nghĩ.
Cuộc tranh luận lắng xuống, thay vào đó là sự đồng thuận dần hình thành. Hội nghị cuối cùng đã đi đến quyết định quan trọng: Không xưng vương. Trường Yên sẽ không tự phong bất kỳ danh hiệu vương giả nào cho Đinh Bộ Lĩnh hay cho tổ chức của mình, tránh lặp lại vết xe đổ của các thế lực cát cứ khác, cũng như không để Giả Tâm có cớ vu cáo là "mưu đồ phản loạn".
Thay vào đó, họ sẽ dùng một danh xưng mới, một danh xưng gói gọn lý tưởng và mục đích của mình: Trung Nghĩa Hành Đạo Quân. "Trung Nghĩa" để nhắc nhở về lá cờ thiêng liêng và lời thề Bình Sơn. "Hành Đạo Quân" để khẳng định họ là một đội quân hành động vì đạo lý, vì chính nghĩa, không phải vì tư lợi hay tham vọng đế vương. Quyết định được thông qua trong tiếng vỗ tay rào rào của các hào trưởng và sứ giả. Ánh mắt ai nấy đều ánh lên niềm tin và sự quyết tâm mới.
Sau hội nghị, Đinh Bộ Lĩnh đứng dậy, ánh mắt anh đầy vẻ mãn nguyện. "Lữ quân sư, Tô Ẩn, cuộc hội nghị này thành công mỹ mãn." Lữ Kính khẽ mỉm cười: "Dân tâm đã có. Danh nghĩa đã định. Giờ là lúc chúng ta phải hành động." "Ta tin rằng nhiều vùng đất khác cũng đang chờ đợi một ngọn cờ như 'Trung Nghĩa Hành Đạo Quân' này để đứng lên." Tô Ẩn nói, ánh mắt anh sáng rực.
Đinh Bộ Lĩnh gật đầu, quay sang Tô Ẩn. "Tô Ẩn. Ngươi có tài ăn nói, lại thấu hiểu lòng người. Ta giao cho ngươi một trọng trách. Hãy dùng danh nghĩa 'Trung Nghĩa Hành Đạo Quân' này để liên lạc với các phe trung lập khác. Những sứ quân như Đỗ Cảnh Thạc, Phạm Bạch Hổ, hay những hào trưởng còn đang lưỡng lự. Hãy cho họ thấy con đường chính nghĩa của chúng ta." Tô Ẩn chắp tay: "Mạt tướng xin lĩnh mệnh! Con đường này không chỉ là chiến tranh, mà còn là tranh giành lòng người."
Hội nghị Vạn Thạch kết thúc, đánh dấu một bước chuyển mình mạnh mẽ của Trường Yên. Từ giờ, họ không chỉ là lực lượng phòng thủ mà đã chính thức bước vào thế công chiến lược. Không còn là những trận đánh cục bộ, mà là một cuộc vận động toàn diện, từ quân sự đến chính trị, từ ngoại giao đến dân vận, nhằm tập hợp sức mạnh, mở rộng tầm ảnh hưởng, chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh tổng lực nhằm giành lại sự bình yên cho Đại Việt. Ánh nắng chiều tà đổ xuống đồi Vạn Thạch, nhuộm đỏ lá cờ "Trung Nghĩa" đang tung bay phần phật, như báo hiệu một chương mới đầy thử thách nhưng cũng đầy hứa hẹn.