Trong khi Tô Ẩn đang tìm kiếm con đường xây dựng lại niềm tin qua triết lý “trí – lễ – tín” của Thiết Bút Tăng và “Lược Thiên Kinh”, thì ở một nơi khác, Lạc Ẩn đã không còn ẩn mình. Hắn ta, với tham vọng chiếm đoạt thiên mệnh và thao túng lòng dân, đã quyết định xuất đầu lộ diện, khai mở một phong trào tôn giáo mới, đối đầu trực diện với “Thiên Minh Lệnh” của Đinh Bộ Lĩnh.
Tại Động Cổ Thần, một hang động lớn với kiến trúc tự nhiên kỳ vĩ nằm sâu trong dãy núi đá vôi phía Tây Bắc, nơi ánh sáng mặt trời chỉ có thể len lỏi qua những kẽ đá, tạo nên không gian huyền ảo và linh thiêng. Nơi đây vốn là một địa điểm thờ cúng cổ xưa của những bộ tộc thiểu số, với những bức tượng đá nguyên thủy và những bàn thờ rêu phong. Lạc Ẩn đã cho người sửa sang lại nơi này, biến nó thành một trung tâm của “Quốc Đạo Môn” mà hắn đang gây dựng. Những ngọn đuốc tẩm dầu đặc biệt được thắp sáng, chiếu rọi những hình vẽ quái dị trên vách đá và những lá bùa chú bay phấp phới trong gió.
Trong một buổi tế đạo long trọng, Lạc Ẩn đã chính thức xuất hiện. Hắn ta không còn mặc chiếc áo choàng đen đơn giản hay mặt nạ gỗ thông thường. Thay vào đó, hắn khoác lên mình bộ đạo phục màu trắng tinh khiết, được thêu những họa tiết chim hạc và mây trời bằng chỉ vàng, toát lên vẻ siêu phàm, thoát tục như một vị thần. Chiếc mặt nạ hắn đeo giờ đây được làm từ ngọc phỉ thúy, khắc hình một khuôn mặt cười bí ẩn, đôi mắt ẩn chứa sự mê hoặc và quyền năng. Dáng người hắn mảnh khảnh nhưng lại toát ra một thứ khí chất đặc biệt, thu hút mọi ánh nhìn.
Dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đuốc và những làn khói hương nghi ngút, Lạc Ẩn diễn thuyết suốt ba ngày ba đêm không ngừng nghỉ. Giọng hắn ta vang vọng khắp hang động, lúc trầm bổng, lúc hùng hồn, lúc lại nhẹ nhàng như lời ru, mê hoặc lòng người. Bài diễn thuyết của hắn xoay quanh ba chủ đề chính mà hắn gọi là “Nguyên tổ – Phản đạo – Thiên huy”:
-
Nguyên tổ: Lạc Ẩn nói về những “nguyên tổ” bí ẩn của Đại Việt, những người đã bị lịch sử lãng quên, những dòng dõi bị chối bỏ. Hắn khẳng định rằng dòng dõi của Đinh Bộ Lĩnh là kẻ ngoại tộc, đã cướp đi quyền cai trị của những “nguyên tổ” chân chính. Hắn lồng ghép những truyền thuyết cổ xưa, những câu chuyện về các vị thần, các bậc hiền triết bị chà đạp, để gieo rắc sự ngờ vực về chính danh của Đinh Bộ Lĩnh. Hắn khẳng định rằng chỉ có hắn, người mang dòng máu của “nguyên tổ”, mới có thể khôi phục lại trật tự.
-
Phản đạo: Lạc Ẩn kịch liệt công kích “Thiên Minh Lệnh” của Đinh Bộ Lĩnh, gọi đó là một “đạo phản phúc”, một thứ đạo lý giả dối chỉ nhằm củng cố quyền lực. Hắn ta liệt kê những sai lầm của Trường Yên: việc xử trảm oan sai, việc đóng Thiên Minh Đài, việc phong bế Trường Yên, và cả những nỗi thống khổ mà dân chúng phải chịu đựng dưới thời loạn lạc. Hắn nói rằng Đinh Bộ Lĩnh chỉ “giữ ngai chứ không giữ đạo”, và rằng những người theo Đinh Bộ Lĩnh là những kẻ “mê muội, không nhìn rõ sự thật.”
-
Thiên huy: Sau khi công kích, Lạc Ẩn đưa ra một lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng, một “thiên huy” – ánh sáng rực rỡ từ trời. Hắn ta tuyên bố rằng mình là người được trời sai xuống để dẫn dắt dân chúng, khôi phục lại “chính đạo”, và xây dựng một quốc gia bình an, thịnh vượng, nơi không còn đau khổ, không còn bất công. Hắn hứa hẹn về một kỷ nguyên mới, một “thiên mệnh” mới được tái lập, nơi mọi người đều được khai sáng và sống trong an lạc. Hắn còn úp mở về việc tìm kiếm Cửu Đỉnh và nghi lễ “Tế Đỉnh thất truyền” như là minh chứng cho “thiên mệnh” của mình, tuy nhiên, hắn lại không hề trực tiếp nhắc đến Cửu Đỉnh mà chỉ khéo léo lồng ghép vào lời nói đầy ẩn ý về những báu vật sẽ mang lại "Thiên Huy".
Buổi diễn thuyết của Lạc Ẩn thu hút hàng vạn người tham dự. Họ đến từ khắp nơi: những dân oan không còn ruộng đất, những nạn dân bị chiến tranh cướp đi gia đình, những kẻ lưu vong không nơi nương tựa, và cả những người dân thường đang chìm trong đói khổ, hoang mang. Họ lắng nghe Lạc Ẩn với ánh mắt đầy vẻ cuồng tín, bị mê hoặc bởi lời lẽ hùng biện và khí chất thần bí của hắn.
Không gian trong Động Cổ Thần chật kín người, hàng dài người kéo dài ra tận bên ngoài. Họ chen chúc nhau để được nhìn thấy Lạc Ẩn, được nghe lời hắn nói. Tiếng hô vang “Lạc Tông Tổ! Lạc Tông Tổ!” vang vọng khắp hang động, tựa như một âm thanh thần bí, vang dội giữa không gian linh thiêng.
Cuộc diễn thuyết này đã tạo nên một phong trào tôn giáo khổng lồ. “Quốc Đạo Môn” của Lạc Ẩn bỗng chốc trở thành một thế lực đáng sợ, không chỉ về mặt quân sự mà còn về mặt tinh thần, thu hút hàng vạn tín đồ cuồng nhiệt. Họ không chỉ là những kẻ nổi loạn, mà là những người đã tìm thấy một niềm tin, một hy vọng trong lời nói của Lạc Ẩn, dù đó có là niềm tin mù quáng.
Tin tức về sự kiện tại Động Cổ Thần nhanh chóng được báo về Trường Yên. Đinh Bộ Lĩnh, Tô Ẩn, Lãnh Hỏa và các vị Tam Trụ khác đã họp khẩn cấp trong mật thất Đông Cung. Khuôn mặt của mỗi người đều lộ rõ vẻ lo lắng và bất lực.
“Hắn ta đã xuất hiện!” Lữ Kính gầm lên, nắm chặt tay. “Hắn đang lợi dụng lòng dân để gây loạn!”
Đinh Bộ Lĩnh ngồi lặng lẽ, ánh mắt anh nhìn xa xăm, tràn đầy sự trăn trở. “Hắn không còn là một kẻ giấu mặt. Hắn ta đang công khai đối đầu với ta, không bằng binh đao, mà bằng niềm tin.”
Lãnh Hỏa, với vẻ mặt nghiêm trọng, nói: “Hắn ta đang xây dựng một giáo phái, một hệ thống niềm tin riêng. Hắn ta đang đánh vào điểm yếu nhất của chúng ta: lòng dân. Việc hắn ta dùng ba chủ đề ‘Nguyên tổ – Phản đạo – Thiên huy’ là cực kỳ thâm độc, nó trực tiếp phủ nhận chính danh của Chủ công và Thiên Minh Lệnh.”
Tô Ẩn khẽ thở dài, anh nhìn cuốn “Lược Thiên Kinh” trên bàn. “Chúng ta đã cố gắng xây dựng đạo lý bằng luật pháp và sự công bằng. Nhưng hắn ta lại dùng tà thuật và sự mê hoặc để chiếm đoạt niềm tin.”
“Đạo… đạo đã không còn trong tay ta nữa rồi,” Đinh Bộ Lĩnh lẩm bẩm, giọng anh trầm khàn, đầy vẻ đau đớn. Anh nhận ra rằng, dù đã có Thiết Bút Tăng để chỉnh lý lại luật pháp, dù đã có Tam Trụ để chia sẻ quyền lực, nhưng niềm tin vào “Thiên Minh Lệnh” của anh đang bị lung lay dữ dội bởi phong trào tôn giáo mà Lạc Ẩn đang gây dựng. Cuộc chiến giành giật trái tim và khối óc của dân chúng đã trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết.
Sự kiện Lạc Ẩn hiện thân tại Động Cổ Thần và buổi diễn thuyết “Nguyên tổ – Phản đạo – Thiên huy” đã tạo nên một phong trào tôn giáo khổng lồ, khẳng định sự nguy hiểm và tham vọng của hắn. Việc Trường Yên bắt đầu lo lắng “Đạo đã không còn trong tay ta” đã đẩy Đinh Bộ Lĩnh và các cộng sự vào một cuộc khủng hoảng niềm tin nghiêm trọng. Cuộc chiến không còn chỉ là quân sự, mà đã chuyển sang một trận chiến tinh thần, nơi mỗi bên phải giành giật từng mảnh hồn của dân tộc.