CHƯƠNG 129 – TẾ ĐỈNH THẤT TRUYỀN

 Thông tin về Lạc Ẩn lập “Quốc Đạo Môn” và thao túng dân oan tại Điện Lâm đã khiến Đinh Bộ Lĩnh và Tô Ẩn nhận ra sự nguy hiểm tột độ của kẻ thù. Hắn không chỉ muốn gây loạn, mà còn muốn tạo ra một quyền lực tâm linh mới, thách thức trực tiếp “Thiên Minh Lệnh” và quyền uy của Đinh Bộ Lĩnh. Để ngăn chặn âm mưu này, việc giải mã ý đồ thực sự của Lạc Ẩn trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết.

Sau khi trở về từ Điện Lâm, Tô Ẩn đã lập tức báo cáo mọi chuyện cho Đinh Bộ Lĩnh. Cả hai đều chìm trong suy tư sâu sắc. Mối liên hệ của Lạc Ẩn với Cửu Đỉnh và những tà thuật cổ xưa càng khiến mọi chuyện trở nên phức tạp.

Trong không khí căng thẳng bao trùm Đông Cung, Tô Ẩn nhớ lại chi tiết về lệnh phù cổ tại Thần Sơn, và những lời nhắc nhở của Lãnh Hỏa về mục tiêu của Lạc Ẩn. Anh chợt nghĩ đến những thư tịch cổ, những truyền thuyết đã bị lãng quên về các nghi lễ của người Việt xưa.

“Chủ công,” Tô Ẩn cất tiếng, giọng anh vẫn còn vẻ mệt mỏi sau chuyến đi dài, nhưng đôi mắt anh ánh lên sự tập trung. “Việc Lạc Ẩn theo đuổi cửu đỉnh không chỉ là vì quyền lực vật chất. Hắn đang tìm kiếm một thứ gì đó lớn lao hơn, liên quan đến niềm tin và chính danh của Thiên tử.”

Đinh Bộ Lĩnh gật đầu, khuôn mặt anh đanh lại. “Ta cũng đã nghĩ đến điều đó. Hắn ta đang cố gắng phủ nhận chính danh của ta, và giờ lại muốn tự phong cho mình một ‘thiên mệnh’ mới. Nhưng hắn sẽ làm bằng cách nào?”

Tô Ẩn trầm ngâm một lát. “Trong các thư tịch cổ của Đại Việt, có nhắc đến những nghi lễ truyền ngôi cổ xưa, đặc biệt là những nghi lễ liên quan đến các vật báu. Con nhớ có một cuốn sách cổ mà Trương Linh pháp sư từng nhắc đến, về các nghi lễ của thời Hùng Vương. Có lẽ nó có thể giúp chúng ta.”

Ngay lập tức, Đinh Bộ Lĩnh ra lệnh cho binh lính tinh nhuệ nhất, dưới sự chỉ dẫn của Tô Ẩn, tìm kiếm cuốn sách cổ đó. Cuộc tìm kiếm kéo dài vài ngày, tại các thư viện cổ, các am tự lâu đời, và thậm chí là những nơi cất giữ kinh sách thất truyền.

Cuối cùng, tại một góc khuất của điện Điền Tự cổ – một ngôi điện cũ kỹ, mái ngói rêu phong, nằm sâu trong khuôn viên Trường Yên, vốn là nơi lưu giữ những văn thư và kinh điển đã bị lãng quên sau bao biến cố lịch sử – một phát hiện quan trọng đã được tìm thấy. Giữa những chồng sách mục nát và bụi bặm, một thư lại của Pháp Đạo đã tìm thấy một bản chép tay về lễ “Tế Cửu Đỉnh”. Bản chép tay được viết trên giấy da cũ kỹ, đã úa màu thời gian, chữ viết đã mờ nhạt nhưng vẫn còn đọc được. Nó được giấu kỹ trong một ngăn kéo bí mật của một chiếc tủ gỗ đã mối mọt.

Bản chép tay này mô tả chi tiết một nghi lễ cổ xưa, một nghi lễ đã bị thất truyền từ rất lâu, kể từ thời kỳ Hùng Vương. Khi Tô Ẩn và Đinh Bộ Lĩnh cùng đọc bản chép tay, khuôn mặt họ dần lộ rõ vẻ kinh ngạc và lo lắng.

Theo nội dung của bản chép tay: “Ai đủ chín đỉnh, tế đúng ngày ‘Thiên Hoàng Đăng Hỏa’ – ngày mà ngàn xưa các vị vua Hùng thường lên núi tế trời để nhận thiên mệnh – sẽ được thiên mệnh công nhận, có thể xưng Vương, thống nhất thiên hạ, và được dân chúng muôn đời kính phục.”

“Thiên Hoàng Đăng Hỏa…” Đinh Bộ Lĩnh lặp lại, giọng anh đầy vẻ nặng nề. “Đây là nghi lễ mà các vua Hùng dùng để chính danh cho quyền cai trị của mình.”

“Đúng vậy, Chủ công,” Tô Ẩn tiếp lời, ánh mắt anh đầy vẻ nghiêm trọng. “Và ngày ‘Thiên Hoàng Đăng Hỏa’ là một ngày đặc biệt, nó chỉ diễn ra vào những thời điểm nhất định trong chu kỳ của trời đất, thường là vào những đêm có sao băng hoặc những hiện tượng thiên văn đặc biệt khác. Lạc Ẩn… hắn ta đang nhắm vào điều này.”

Đinh Bộ Lĩnh chợt nhận ra toàn bộ âm mưu của Lạc Ẩn. Hắn không chỉ muốn gây loạn, không chỉ muốn cướp lương hay bản đồ. Mục tiêu cuối cùng của hắn là giành lấy “thiên mệnh,” giành lấy sự công nhận của trời đất và lòng dân, thông qua nghi lễ cổ xưa này. Hắn đang lợi dụng sự tuyệt vọng của dân chúng, lợi dụng lòng tin của họ vào những điều thần bí, và lợi dụng cả việc Đinh Bộ Lĩnh không có được chính danh của dòng Ngô để tự phong cho mình một “thiên mệnh” mới.

“Hắn đang tranh thủ niềm tin ‘thiên đạo tái lập’!” Đinh Bộ Lĩnh nói, giọng anh đầy sự căm phẫn. “Hắn ta muốn dân chúng tin rằng hắn mới là người được trời lựa chọn, là kẻ sẽ dựng lại một triều đại mới, một kỷ nguyên mới. Hắn muốn thay thế ta, không chỉ bằng quyền lực, mà bằng cả một hệ thống niềm tin tôn giáo, thần bí!”

Tô Ẩn gật đầu. “Đúng vậy, Chủ công. Hắn đã lợi dụng việc Ngô Nhật Khánh xưng cờ ‘Chính Đạo Đại Việt’ để gieo rắc sự ngờ vực. Giờ đây, hắn muốn dùng cửu đỉnh và nghi lễ ‘Tế Cửu Đỉnh’ để tự xưng là ‘Thiên tử’ mới, người được trời ban mệnh. Hắn đang chơi một ván cờ lớn, nhằm hủy hoại hoàn toàn chính danh của Chủ công.”

Ánh mắt Đinh Bộ Lĩnh lạnh lẽo, toát lên vẻ quyết tâm tột độ. Anh biết rằng, cuộc chiến này không chỉ là bảo vệ giang sơn khỏi ngoại xâm, mà còn là bảo vệ niềm tin của dân tộc khỏi sự thao túng của tà thuật và âm mưu. Cửu đỉnh không chỉ là báu vật truyền quốc, mà còn là biểu tượng của thiên mệnh. Nếu Lạc Ẩn có được chúng và thực hiện thành công nghi lễ “Tế Đỉnh thất truyền” này, thì mọi nỗ lực của Đinh Bộ Lĩnh sẽ trở nên vô nghĩa.


Việc phát hiện ra bản chép tay về lễ “Tế Cửu Đỉnh” tại điện Điền Tự cổ đã vén màn âm mưu cuối cùng của Lạc Ẩn. Hắn ta đang tranh thủ niềm tin “thiên đạo tái lập”, muốn lợi dụng cửu đỉnh và nghi lễ cổ xưa để tự phong cho mình thiên mệnh, từ đó giành lấy sự ủng hộ của dân chúng và triệt tiêu hoàn toàn chính danh của Đinh Bộ Lĩnh. Cuộc chiến giành lại niềm tin và chính nghĩa của Đại Việt đã bước vào giai đoạn quyết định nhất.