CHƯƠNG 127 – LÃNH HỎA NHẬP TRƯỜNG YÊN

 Trong bối cảnh Ngô Nhật Khánh công khai nổi quân và trung châu ngày càng bị cô lập, Đinh Bộ Lĩnh và Tô Ẩn nhận ra rằng họ cần mọi nguồn lực có thể, kể cả những người đã từng là đối thủ. Đây là lúc cần sự dũng cảm để tin tưởng, và sự khôn ngoan để nhìn thấu bản chất con người.

Tại một nơi xa xôi, ẩn mình trong một ngôi làng nhỏ bên sườn núi, có một ngôi nhà gỗ cũ kỹ nằm giữa những vườn cây ăn trái xum xuê. Căn nhà này thuộc về Lãnh Hỏa, cựu quân sư của Lữ Hàn. Kể từ khi Lữ Hàn thất bại và bị tiêu diệt, Lãnh Hỏa đã chọn cuộc sống ẩn dật, từ bỏ mọi tham vọng chính trường. Cô vẫn giữ mái tóc đen dài, khuôn mặt thanh tú nhưng ánh mắt đã không còn vẻ sắc sảo, thay vào đó là sự trầm tĩnh của một người đã trải qua nhiều biến cố. Cô mặc một bộ áo vải nâu sòng giản dị, thêu hình mây tre trên ống tay áo, khác hẳn với những bộ y phục lụa là khi còn là quân sư của Lữ Hàn. Cô dành thời gian chăm sóc vườn tược, đọc sách và tận hưởng cuộc sống bình dị.

Tô Ẩn, một mình, đã bí mật tìm đến Lãnh Hỏa. Anh biết rằng, Lãnh Hỏa là một người thông minh, có tầm nhìn xa trông rộng, và quan trọng hơn, cô hiểu rõ những bí mật đen tối của Lạc Ẩn và Huyết Ảnh – những thứ mà Tô Ẩn đang cố gắng tìm hiểu. Anh không đến với tư cách của một quân sư quyền lực, mà là một người tìm kiếm sự giúp đỡ, một người bạn cũ. Anh mặc bộ áo choàng không màu sắc, đi bộ đường dài, bụi bám đầy ống quần, cố ý tạo ra vẻ bình dị nhất có thể.

Lãnh Hỏa tiếp Tô Ẩn trong gian nhà nhỏ của mình. Ngôi nhà đơn sơ nhưng gọn gàng, với những bức tường gỗ ấm cúng và một vài chiếc đèn lồng treo trên xà nhà.

“Ngươi đến đây làm gì?” Lãnh Hỏa hỏi, giọng cô bình thản, không chút bất ngờ. “Ngươi muốn gì ở một kẻ đã từ bỏ thế sự như ta?”

Tô Ẩn ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện cô. “Lãnh Hỏa, Đại Việt đang đứng trước bờ vực. Lạc Ẩn đã trở lại, và hắn ta đang gieo rắc sự hỗn loạn khắp nơi. Hắn không chỉ nhắm vào quyền lực, mà còn nhắm vào linh hồn của dân tộc.”

Anh kể lại cho Lãnh Hỏa nghe về vụ ám sát Tô Ẩn, về những huyết chú và pháp linh của “Cổ Đạo Huyết”, về những lá thư vu khống của Lạc Ẩn, và cả việc hắn tái chiếm Cố Ải chỉ để cướp lương và để lại lời nhắn “Người giữ đạo – mà chẳng biết gốc đạo”.

Lãnh Hỏa lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt cô dần trở nên sắc bén trở lại. “Hắn ta… quả nhiên không chết,” cô thì thầm. “Ta đã nghi ngờ từ lâu, nhưng không dám tin.”

“Ngươi có biết về ‘Cổ Đạo Huyết’ không?” Tô Ẩn hỏi thẳng. “Ngươi có biết về bí mật của chín đỉnh mà Lạc Ẩn đang theo đuổi không?”

Lãnh Hỏa thở dài, đứng dậy đi ra cửa sổ, nhìn ra khu vườn. “Ngươi nghĩ ta sẽ giúp các ngươi sao? Ta đã thề từ bỏ mọi tranh đấu.”

“Ta không cầu xin ngươi vì quyền lợi của Đinh Bộ Lĩnh hay Trường Yên,” Tô Ẩn đáp, giọng anh trầm ấm. “Ta cầu xin ngươi vì Đại Việt. Ngươi là người duy nhất ta biết có thể hiểu rõ Lạc Ẩn, hiểu rõ cách hắn tư duy. Ngươi đã từng là một quân sư tài ba. Giờ đây, Đại Việt cần trí tuệ của ngươi hơn bao giờ hết.”

Lãnh Hỏa quay lại, nhìn Tô Ẩn. Ánh mắt cô vẫn còn chút phân vân, nhưng cũng ẩn chứa sự thôi thúc của một người từng gánh vác trọng trách. Cô im lặng một lúc lâu, rồi gật đầu.

“Được,” Lãnh Hỏa nói. “Ta sẽ trở lại. Nhưng ta không phải là quân sư của Đinh Bộ Lĩnh. Ta chỉ giúp các ngươi chống lại Lạc Ẩn. Hắn ta là một mối hiểm họa cho tất cả.”


Với sự đồng ý của Lãnh Hỏa, Tô Ẩn đã thành công trong việc thuyết phục cô trở về, gia nhập Trường Yên. Sự xuất hiện của cô là một luồng gió mới, nhưng cũng mang theo những bí mật chết người.

Trong buổi gặp mặt với Đinh Bộ Lĩnh và các thành viên cốt cán của Hội Trị Sự trong mật thất của Đông Cung, Lãnh Hỏa, mặc lại bộ áo bào màu lam đen, mái tóc buộc cao như ngày xưa, đã tiết lộ một thông tin động trời. Không khí trong mật thất căng thẳng, ánh nến lung linh trên khuôn mặt của những người có mặt.

“Bẩm Chủ công, chư vị,” Lãnh Hỏa nói, giọng cô vang vọng nhưng đầy vẻ nghiêm trọng. “Khi còn là quân sư của Lữ Hàn, ta đã điều tra về Lạc Ẩn. Hắn ta là một kẻ cực kỳ xảo quyệt và có tham vọng vô cùng lớn. Hắn không chỉ nhắm vào quyền lực mà còn nhắm vào việc thay đổi cả lịch sử, cả niềm tin của dân tộc.”

Cô hít một hơi sâu: “Và một điều bí mật mà ít ai biết, đó là: trong chính Hội Trị Sự của các người, có một kẻ hai mặt!”

Cả mật thất xôn xao. Lữ Kính đấm mạnh xuống bàn. “Kẻ đó là ai? Dám phản bội Chủ công và Đại Việt?”

Lãnh Hỏa nhìn thẳng vào Đinh Bộ Lĩnh, ánh mắt cô đầy vẻ thận trọng. “Kẻ đó không chỉ phản bội một lần. Hắn ta đã từng dâng bản đồ đỉnh – tấm bản đồ chỉ dẫn vị trí của các đỉnh đồng truyền quốc – cho cả Huyết Ảnh và Ngô Nhật Khánh.”

Lời tiết lộ này như một tiếng sét đánh ngang tai. Ngô Nhật Khánh vốn dĩ chỉ là một kẻ muốn giành quyền lực, nhưng việc hắn có trong tay bản đồ đỉnh lại cho thấy một sự liên kết sâu xa hơn với Lạc Ẩn. Và đặc biệt, việc có một kẻ hai mặt trong chính Hội Trị Sự đã giáng một đòn chí mạng vào niềm tin của tất cả.

“Hắn đã dâng bản đồ đỉnh cho cả hai phe… để làm gì?” Tô Ẩn hỏi, giọng anh trầm xuống, khuôn mặt lộ rõ vẻ bàng hoàng.

“Hắn muốn tạo ra một cuộc chiến tranh tổng lực,” Lãnh Hỏa giải thích. “Hắn muốn hai bên tự tàn sát nhau vì quyền lực, trong khi hắn ta – hoặc kẻ đứng sau hắn – sẽ lợi dụng cơ hội để thâu tóm tất cả. Kẻ hai mặt này là một con cờ trong tay Lạc Ẩn, nhưng cũng là một kẻ cực kỳ tham vọng. Hắn tin rằng ai có được cửu đỉnh sẽ có được thiên hạ, và hắn muốn là kẻ đứng giữa, trục lợi từ cả hai phía.”

Đinh Bộ Lĩnh nắm chặt tay. “Vậy ra, những lá thư của Lạc Ẩn, việc hắn tái chiếm Cố Ải… tất cả đều là một phần trong kế hoạch lớn hơn. Hắn muốn chúng ta tự hủy hoại lẫn nhau vì những báu vật đó.”

“Đúng vậy, thưa Chủ công,” Lãnh Hỏa xác nhận. “Hắn ta đang chơi một ván cờ lớn, và chúng ta là những quân cờ trong tay hắn. Nhiệm vụ của chúng ta là phải tìm ra kẻ hai mặt đó, và phá vỡ kế hoạch của Lạc Ẩn trước khi quá muộn.”


Sự xuất hiện của Lãnh Hỏa nhập Trường Yên không chỉ mang đến một trí tuệ sắc bén, mà còn vén màn một bí mật kinh hoàng: sự tồn tại của một kẻ hai mặt trong chính Hội Trị Sự, kẻ đã dâng bản đồ đỉnh cho cả Huyết Ảnh và Ngô Nhật Khánh. Cuộc chiến giành quyền lực và niềm tin đã biến thành một cuộc săn lùng kẻ phản bội, một cuộc chạy đua với thời gian để ngăn chặn âm mưu thâm độc của Lạc Ẩn trước khi Đại Việt hoàn toàn chìm vào hỗn loạn và tan rã.