Việc phát hiện ra Lạc Ẩn (có thể là Lạc Tông Tổ) đang luyện tà thuật tại Thần Sơn và mối liên hệ của hắn với những bí ẩn của Cửu Đỉnh đã khiến Tô Ẩn nhận ra sự nguy hiểm thực sự của cuộc chiến này. Nó không chỉ là tranh giành quyền lực, mà là cuộc chiến giành lấy tâm trí và niềm tin của cả một dân tộc. Để đối phó với kẻ thù xảo quyệt này, anh biết rằng Trường Yên không thể chỉ dựa vào binh đao hay những lời giảng giải đơn thuần. Cần có một sự thay đổi sâu sắc, bắt đầu từ chính nền tảng pháp luật.
Với ý nghĩ đó, Tô Ẩn đã quyết định tìm đến một nhân vật huyền thoại, người được coi là bậc thầy về luật pháp và đạo lý: “Thiết Bút Tăng”. Người này vốn là một thiền sư ẩn dật, nổi tiếng khắp Đại Việt bởi trí tuệ uyên bác và sự công minh. Ông từng là người chấp bút viết nên những bộ luật đầu tiên của Trị Đạo thời Lê Dương, góp phần ổn định xã hội sau loạn.
Tô Ẩn một mình lên đường. Anh không mặc áo bào hay giáp trụ của quan lại, mà chỉ khoác lên mình bộ áo vải thô màu xám tro, đội nón lá, ẩn mình như một lữ khách bình thường. Anh đã tìm kiếm Thiết Bút Tăng suốt nhiều ngày, vượt qua những con đường núi quanh co, những làng mạc hẻo lánh, cho đến khi tìm thấy ông tại một ngôi am nhỏ nằm ẩn mình trong một thung lũng sâu, xa lánh thế tục. Ngôi am được xây dựng từ gỗ và tre, mái lợp lá cọ đơn sơ, toát lên vẻ thanh tịnh, tĩnh mịch. Xung quanh là những vườn rau xanh mướt và những cây cổ thụ trăm tuổi.
Khi Tô Ẩn bước vào, Thiết Bút Tăng đang ngồi thiền dưới một gốc cây đa cổ thụ, rễ buông rủ xuống như những sợi râu dài. Ông là một người đàn ông tuổi đã cao, râu tóc bạc phơ như tuyết, gương mặt gầy gò nhưng đôi mắt lại sáng như sao, ẩn chứa sự minh triết sâu sắc. Ông mặc một bộ y phục nâu sòng giản dị, không một chút vướng bận bụi trần.
“Tiểu tăng Tô Ẩn, bái kiến Thiết Bút Tăng,” Tô Ẩn cung kính chắp tay, cúi đầu.
Thiết Bút Tăng mở mắt, nhìn Tô Ẩn một cái nhìn sâu sắc, như thể đã nhìn thấu mọi điều trong lòng anh. “Ngươi không phải là tiểu tăng. Ngươi là Quân sư của Đinh Bộ Lĩnh. Ngươi đến đây để làm gì? Để nhờ lão tăng này hiệu đính lại đạo luật đã bị vấy bẩn của các ngươi sao?” Giọng ông trầm ấm nhưng đầy vẻ mỉa mai.
Tô Ẩn không nao núng. “Bạch Tăng, tiểu tăng đến đây để cầu xin người giúp Đại Việt vượt qua cơn loạn lạc. Thiên Minh Lệnh đang gặp khủng hoảng, lòng dân ly tán, kẻ gian lộng hành. Chúng con cần một bộ luật vững chắc, công minh để làm nền tảng cho sự thống nhất.”
Tô Ẩn lấy ra một bản thảo về hệ thống Tam Bảo Cấm Đạo mới, và những suy tư của anh về việc cải tổ Hội Trị Sự, kính cẩn đặt lên bàn. Anh trình bày về những lý tưởng của Đinh Bộ Lĩnh, về "Dân – Nghĩa – Đạo," và cả những sai lầm, những vết rạn nứt đã xảy ra.
Thiết Bút Tăng lật xem bản thảo của Tô Ẩn, đôi mắt tinh anh lướt qua từng dòng chữ. Ông lắng nghe Tô Ẩn trình bày một cách kiên nhẫn, không ngắt lời. Sau khi Tô Ẩn dứt lời, Thiết Bút Tăng khẽ thở dài, đặt bản thảo xuống.
“Ngươi muốn sửa luật ư?” Thiết Bút Tăng hỏi, giọng ông đầy vẻ thâm thúy. “Ngươi nghĩ chỉ sửa mấy dòng chữ trên giấy là có thể thay đổi được lòng người sao?”
Ông nhìn thẳng vào mắt Tô Ẩn, ánh mắt đầy vẻ phê phán: “Muốn sửa luật? Phải sửa lòng dân trước! Luật pháp do người đặt ra, và người thi hành. Nếu lòng người còn ích kỷ, còn tham lam, còn nghi ngờ, thì dù bộ luật có hoàn hảo đến đâu cũng sẽ bị bóp méo, bị lợi dụng. Việc các ngươi để kẻ vô tội bị xử trảm, việc các ngươi không giữ được lòng tin của dân chúng, đã chứng minh điều đó.”
Lời nói của Thiết Bút Tăng như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Tô Ẩn. Anh biết ông nói đúng. Anh đã quá tập trung vào việc sửa đổi cơ cấu, mà quên mất điều cốt lõi nhất: niềm tin và tâm lý của con người.
Một cuộc đối thoại trí tuệ gay gắt đã diễn ra giữa Tô Ẩn và Thiết Bút Tăng trong suốt nhiều giờ liền. Họ tranh luận về bản chất của đạo lý, về mối quan hệ giữa luật pháp và lòng người, về cách thức để xây dựng một xã hội công bằng. Tô Ẩn không ngừng thuyết phục Thiết Bút Tăng rằng, mặc dù lòng dân đang dao động, nhưng vẫn còn hy vọng. Anh nói về sự quyết tâm của Đinh Bộ Lĩnh, về những lý tưởng cao đẹp của "Dân – Nghĩa – Đạo," và về sự cần thiết của một bậc hiền tài như ông để dẫn lối.
“Bạch Tăng,” Tô Ẩn nói, giọng anh đầy nhiệt huyết. “Con biết, lòng dân đã bị tổn thương. Nhưng nếu chúng ta không bắt tay vào sửa chữa từ ngay bây giờ, từ chính bộ luật, từ chính cách chúng ta đối xử với dân chúng, thì Đại Việt sẽ mãi mãi chìm trong loạn lạc. Con cần người, cần trí tuệ của người để soi sáng con đường này. Con cần người để viết nên những dòng luật pháp mà dân chúng có thể tin tưởng, có thể noi theo.”
Thiết Bút Tăng im lặng một lúc lâu, nhìn ra ngoài cửa am, nơi ánh nắng chiều tà đang dần buông xuống. Ông đã sống cuộc đời ẩn dật, tránh xa mọi thị phi. Nhưng lời nói của Tô Ẩn, sự chân thành và nhiệt huyết của vị quân sư trẻ tuổi này, đã chạm đến trái tim ông. Ông nhìn thấy trong Tô Ẩn một sự khát khao chân chính muốn cứu giúp dân chúng, không phải vì quyền lực.
Cuối cùng, Thiết Bút Tăng khẽ gật đầu. “Được. Lão tăng sẽ giúp các ngươi.”
Tô Ẩn mừng rỡ, anh cúi đầu thật sâu.
“Nhưng hãy nhớ,” Thiết Bút Tăng nói, giọng ông trầm ấm. “Luật pháp có thể sửa đổi, nhưng lòng người thì không thể ép buộc. Nhiệm vụ của lão tăng là viết lại đạo luật, nhưng nhiệm vụ của các ngươi là phải thay đổi cách hành xử, phải giành lại lòng tin của dân chúng. Chỉ khi đó, đạo luật mới thực sự có ý nghĩa.”
Với việc Thiết Bút Tăng đồng ý gia nhập Trường Yên, Đinh Bộ Lĩnh và Tô Ẩn đã có thêm một trụ cột vững chắc về mặt đạo lý và pháp luật. Đây là một bước tiến quan trọng trong cuộc chiến giành lại niềm tin của dân chúng và củng cố nền tảng của “Thiên Minh Lệnh”. Tuy nhiên, lời cảnh báo của Thiết Bút Tăng về việc “Muốn sửa luật? Phải sửa lòng dân trước” vẫn sẽ là một thách thức lớn mà Đinh Bộ Lĩnh và Tô Ẩn phải đối mặt trong thời kỳ “Loạn Trung Đạo” đầy biến động này.