CHƯƠNG 122 – TRẦN LÃM XƯNG “NGŨ HẢI ĐẠO CHỦ”

 Cuộc tranh cãi nảy lửa giữa ba phái trong Hội Trị Sự vẫn chưa đi đến hồi kết, nhưng thời gian không chờ đợi Đinh Bộ Lĩnh. Trong khi nội bộ Trường Yên đang tự dằn vặt, kẻ thù bên ngoài đã nhanh chóng lợi dụng tình hình để củng cố thế lực. Đặc biệt là Trần Lãm, người đứng đầu đạo Bố Hải, đã có những hành động táo bạo, công khai thách thức quyền uy của Đinh Bộ Lĩnh.

Tại Bố Hải, một vùng đất ven biển sầm uất với những bến cảng tấp nập và những ngôi nhà sàn mái cong độc đáo, Trần Lãm đã tổ chức một buổi lễ long trọng. Ông ta, với vóc dáng cao lớn, mái tóc dài bạc trắng được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đỏ, và bộ áo bào màu lam sẫm được thêu hình sóng biển, đứng trên một bục cao được dựng tạm bợ giữa quảng trường cảng. Xung quanh ông là hàng ngàn dân chúng Bố Hải và các trưởng tộc, tất cả đều mặc những bộ quần áo đơn giản nhưng đôi mắt ánh lên vẻ hiếu kỳ và có phần e dè.

Trần Lãm giơ cao một thanh kiếm cổ, ánh thép lạnh lẽo. Giọng ông ta vang dội như tiếng sóng biển vỗ bờ, đầy kiêu hãnh và bất chấp.

“Hỡi dân chúng Bố Hải! Hỡi các trưởng tộc! Thiên hạ đang loạn lạc, Đinh Bộ Lĩnh ở Hoa Lư đã không còn khả năng thống nhất giang sơn! Hắn không thể bảo vệ được chúng ta khỏi giặc ngoài, cũng không thể giữ được sự công bằng nội bộ!”

Ông ta ngừng lại một chút, rồi tuyên bố một câu nói gây chấn động: “Ta, Trần Lãm, với sự đồng lòng của dân chúng và trời đất chứng giám, hôm nay chính thức xưng danh ‘Ngũ Hải Đạo Chủ’!”

Tiếng reo hò vang dội khắp quảng trường, xen lẫn những tiếng xì xào bàn tán. “Ngũ Hải Đạo Chủ” – cái danh xưng này không chỉ là một danh hiệu, mà là lời tuyên bố quyền lực trên năm vùng biển quan trọng của Đại Việt, khẳng định sự độc lập và tự chủ hoàn toàn của đạo Bố Hải.

Không chỉ dừng lại ở danh xưng, Trần Lãm còn lập tức hành động để củng cố quyền lực của mình. Ông ta tuyên bố thiết lập một hệ thống hành chính độc lập tại Bố Hải, bao gồm việc cử quan lại, ban hành luật lệ riêng, và quan trọng nhất, trực tiếp thu thuế độc lập từ các hoạt động buôn bán và sản xuất trong đạo. Đây là một hành động công khai tước bỏ quyền kiểm soát của Trường Yên đối với nguồn tài chính quan trọng của vùng biển.

“Từ nay,” Trần Lãm tuyên bố. “Thuế sẽ về với Bố Hải, để xây dựng Bố Hải giàu mạnh, để bảo vệ dân chúng của chúng ta!”

Thêm vào đó, Trần Lãm còn có một động thái gây sốc hơn nữa: ông ta tuyên bố mở cửa buôn bán với thương nhân Tống – Hán, bất chấp lệnh cấm vận thương mại mà Trường Yên đã ban hành sau trận Bạch Đằng. Ngay lập tức, những chiếc thuyền buôn lớn của người Tống và thậm chí là cả những chiếc thuyền của Nam Hán (vốn đã bị đẩy lùi sau trận Bạch Đằng nhưng vẫn còn án ngữ ở một số vùng biển) đã bắt đầu neo đậu tại các bến cảng của Bố Hải. Hàng hóa được trao đổi tấp nập, mang lại lợi nhuận khổng lồ cho Trần Lãm và những kẻ ủng hộ ông ta.

Những thương nhân Tống, Hán này thường mặc những bộ trang phục lụa sang trọng, đầu đội khăn xếp, mang theo những món hàng hóa quý giá từ phương Bắc. Họ di chuyển tự do trong khu vực Bố Hải, khác hẳn với sự dè chừng mà họ phải đối mặt ở những vùng đất khác của Đại Việt.

Tin tức về việc Trần Lãm xưng “Ngũ Hải Đạo Chủ” và hành động công khai bất chấp lệnh cấm của Trường Yên đã nhanh chóng được báo về Đinh Bộ Lĩnh tại Hoa Lư. Anh đang ngồi trong thư phòng, lắng nghe báo cáo từ các thám tử của mình. Khuôn mặt anh trầm mặc, nhưng ánh mắt anh không một chút dao động. Anh biết rằng, việc Trần Lãm công khai ly khai và liên kết với ngoại bang là một đòn giáng mạnh vào uy tín của Trường Yên.

“Chủ công,” Lữ Kính gầm gừ. “Hắn ta dám cả gan! Chúng ta cần lập tức cử binh trấn áp!”

Tuy nhiên, Đinh Bộ Lĩnh lại ra hiệu cho Lữ Kính giữ im lặng. Anh không hề ra mặt phản ứng gay gắt với hành động của Trần Lãm. Anh biết rằng, việc vội vàng dùng binh lúc này sẽ chỉ càng làm sâu sắc thêm sự chia rẽ, đẩy các đạo ly khai vào vòng tay của Ngô Nhật Khánh và Lạc Ẩn. Anh đã nói: "Đây là chiến tranh ý chí."

Anh quay sang Tô Ẩn, ánh mắt anh ẩn chứa sự thâm sâu. “Tô Ẩn,” Đinh Bộ Lĩnh nói, giọng anh trầm tĩnh. “Ta giao cho ngươi nhiệm vụ này. Điều tra lén! Ta muốn ngươi tìm hiểu rõ, ai là kẻ đứng sau Trần Lãm? Ngô Nhật Khánh có liên quan đến việc này sâu rộng đến mức nào? Và quan trọng nhất, Lạc Ẩn có phải là kẻ giật dây Trần Lãm hay không? Ta muốn biết tất cả các mối liên hệ của hắn với thương nhân Tống – Hán, và những nguồn lợi hắn thu được từ việc này.”

Tô Ẩn gật đầu. Anh hiểu rằng, Đinh Bộ Lĩnh muốn anh không chỉ điều tra thông tin, mà còn phải tìm ra cách để phá vỡ liên minh này từ bên trong, không cần phải dùng đến binh đao. Anh sẽ phải hành động như một bóng ma, trong một thế giới của những âm mưu và sự phản bội.


Việc Trần Lãm xưng “Ngũ Hải Đạo Chủ” và công khai thách thức Trường Yên đã đẩy tình hình Đại Việt vào một giai đoạn mới của sự chia rẽ. Sự xuất hiện của các thương nhân Tống – Hán tại Bố Hải đã chứng minh rằng Lạc Ẩn đang giăng một cái bẫy lớn, không chỉ ở mặt trận quân sự mà còn ở mặt trận kinh tế và chính trị. Nhiệm vụ điều tra lén của Tô Ẩn sẽ là chìa khóa để khám phá những âm mưu sâu xa hơn, và tìm cách hóa giải mối hiểm nguy đang rình rập, trước khi Đại Việt hoàn toàn chìm vào loạn lạc.