Khi Thiên Minh Đài được dựng lên sừng sững tại Trường Yên, và Đinh Bộ Lĩnh bắt đầu những buổi giảng đạo về "Dân – Nghĩa – Đạo" nhằm hàn gắn lòng dân, một bóng đen cũ tưởng chừng đã tan biến trong lịch sử lại bất ngờ trỗi dậy, kéo theo một làn sóng mới của âm mưu và tư tưởng phản loạn.
Đó là một đêm trăng khuyết, không khí ở Hoa Lư vẫn còn vương vấn mùi gỗ mới và vữa khô từ Thiên Minh Đài. Bên trong một căn hầm tối tăm, ẩm thấp, sâu dưới lòng đất ở một nơi xa xôi, một hình bóng quen thuộc nhưng đầy bí ẩn đang xuất hiện. Hắn mặc một bộ áo bào đen tuyền, vải dày dặn, không có bất kỳ họa tiết nào, tựa như một phần của bóng tối. Khuôn mặt hắn ẩn sau lớp mũ trùm sâu và một chiếc mặt nạ gỗ giản dị, chỉ để lộ đôi mắt sáng quắc như lửa, đầy vẻ thâm hiểm và điên loạn. Hắn không có dáng vẻ cường tráng của võ tướng, mà mảnh khảnh, cao gầy, toát lên khí chất của một kẻ bí ẩn, đầy quyền năng.
Hắn chính là Lạc Ẩn – kẻ mà Lãnh Hỏa đã nhắc đến, kẻ được cho là đã tử trận trong cuộc nội chiến triều Ngô. Nhưng giờ đây, hắn đã trở lại, và không chỉ đơn thuần là một kẻ mưu phản.
Lạc Ẩn ngồi trên một chiếc ghế đá thô sơ, xung quanh hắn là những kẻ mặc áo đen của Huyết Ảnh, quỳ rạp xuống đất, cung kính như những tín đồ. Không gian tràn ngập mùi hương của những loại thảo dược lạ và ánh sáng xanh lè từ những ngọn nến được làm từ mỡ động vật. Một tên thủ hạ mặc áo choàng đỏ sẫm, khuôn mặt đầy sẹo, bước đến dâng lên một tập giấy được cuộn tròn.
"Bẩm Tôn chủ," tên thủ hạ nói, giọng hắn khản đặc. "Tin tức từ Hoa Lư. Đinh Bộ Lĩnh đã cho dựng 'Thiên Minh Đài', đang ra sức giảng giải đạo lý, cố gắng thu phục lòng người."
Lạc Ẩn cười khẩy, tiếng cười hắn khô khốc như tiếng lá khô va vào nhau. "Giảng đạo lý? Đinh Bộ Lĩnh quá ngây thơ. Hắn không hiểu rằng, niềm tin của con người dễ dàng bị bẻ gãy hơn bất kỳ ngọn gươm nào." Hắn vươn tay, những ngón tay gầy gò, xương xẩu, vuốt nhẹ lên chiếc mặt nạ gỗ. "Đã đến lúc cho hắn thấy, 'Thiên Minh Lệnh' của hắn chỉ là một trò cười."
"Tôn chủ có hạ lệnh gì không ạ?" Tên thủ hạ hỏi, cúi đầu sát đất.
"Ngươi hãy truyền lệnh xuống," Lạc Ẩn nói, giọng hắn bắt đầu thay đổi, trở nên cao vút và đầy uy lực, như tiếng vọng từ một thế giới khác. "Hãy bắt đầu tung thư khắp các đạo, không chỉ những đạo còn đang ngầm chống đối, mà cả những đạo đã quy phục. Tung khắp kinh thành, tung vào tận tay dân chúng."
Lạc Ẩn đưa cho tên thủ hạ một cuộn giấy được viết bằng thứ mực màu đỏ tươi, như máu. Đó là những lá thư được viết bằng một thứ ngôn ngữ tinh vi, sử dụng những lời lẽ khéo léo để gieo rắc sự ngờ vực và chia rẽ. Nội dung chính của những lá thư này là một lời tuyên bố chấn động:
“Bộ Lĩnh là người phản tổ quốc, không có dòng Ngô.”
Những lá thư này đánh thẳng vào một trong những niềm tin cốt lõi của dân chúng Đại Việt – niềm tin vào huyết thống và sự kế thừa chính thống. Chúng khẳng định rằng Đinh Bộ Lĩnh, một người xuất thân từ Đinh gia, đã cướp ngôi của nhà Ngô – dòng dõi chính thống đã cai trị trước đó. Chúng gọi anh là kẻ "phản tổ quốc", kẻ đã lật đổ triều đại cũ, và do đó, không có quyền cai trị Đại Việt.
"Chúng sẽ nói rằng Đinh Bộ Lĩnh là kẻ ngoại tộc, kẻ cướp ngôi," Lạc Ẩn tiếp lời, giọng hắn đầy vẻ đắc thắng. "Chúng sẽ nghi ngờ về 'Thiên Minh Lệnh' của hắn, về 'Dân – Nghĩa – Đạo' của hắn. Hắn muốn dùng đạo lý để thu phục lòng người? Ta sẽ dùng sự thật – hay đúng hơn, là một sự thật bị bóp méo – để hủy hoại niềm tin của hắn."
Tên thủ hạ run rẩy cầm lấy cuộn thư, nhận ra sự hiểm độc trong kế hoạch của Lạc Ẩn. Đây không chỉ là một lời vu khống, mà là một đòn đánh tâm lý cực kỳ tàn nhẫn, đánh vào tận gốc rễ niềm tin của dân tộc.
Vài ngày sau, những lá thư từ Huyết Ảnh đã bắt đầu lan truyền khắp các đạo, đặc biệt là ở những vùng miền xa xôi, nơi thông tin về Đinh Bộ Lĩnh còn hạn chế. Dân chúng, vốn đã hoang mang sau những biến cố liên tiếp, giờ lại càng bối rối. Những lời bàn tán, những ánh mắt ngờ vực bắt đầu xuất hiện ở khắp nơi. "Đinh Bộ Lĩnh không phải là dòng dõi Ngô sao?", "Hắn cướp ngôi ư?", "Vậy Thiên Minh Lệnh... có thực sự chính nghĩa?"
Một cuộc chiến tư tưởng toàn cục đã chính thức bắt đầu. Đinh Bộ Lĩnh, với Thiên Minh Đài và những buổi giảng đạo, đang cố gắng xây dựng niềm tin bằng sự thật và đạo lý. Nhưng Lạc Ẩn, với những lá thư đầy rẫy sự vu khống và bóp méo lịch sử, lại đang ra sức hủy hoại niềm tin đó. Cuộc chiến này không có tiếng gươm đao, không có tiếng súng nổ, nhưng lại quyết định vận mệnh của cả một dân tộc. Nó là cuộc chiến giành lấy trái tim và khối óc của người dân Đại Việt, một cuộc chiến mà Đinh Bộ Lĩnh và Tô Ẩn phải đối mặt với một đối thủ tinh quái, xảo quyệt và bí ẩn hơn bao giờ hết.