CHƯƠNG 115 – KHAI ĐÀI TRẤN QUỐC

 Lời than đầy chua xót của Đinh Bộ Lĩnh: “Ta không mất nước – nhưng đã mất lòng dân” vẫn còn vang vọng trong đại điện. Anh hiểu rằng, để giành lại niềm tin của dân chúng, anh không thể chỉ dùng binh đao. Trong bối cảnh các đạo phía Nam ly khai ngầm, và Chiêm Thành đe dọa cắt đứt giao thương, một phương pháp mới, sâu xa hơn cần được áp dụng.

Ngay sau cuộc họp với sứ giả Chiêm Thành, Đinh Bộ Lĩnh đã triệu tập Tô Ẩn. Anh mặc bộ áo bào màu nâu đất giản dị, ngồi đối diện với vị quân sư trong một căn phòng nhỏ của Đông Cung. Ánh đèn lồng chiếu sáng lên khuôn mặt Đinh Bộ Lĩnh, hằn rõ vẻ suy tư.

"Tô Ẩn," Đinh Bộ Lĩnh nói, giọng anh trầm tĩnh. "Ta đã nghĩ rất nhiều về lời ngươi nói, về việc lòng dân là gốc rễ của quốc gia. Giờ đây, lòng dân đang dao động. Ta không thể cứ mãi dùng vũ lực để dập tắt mọi nghi ngờ. Ngươi có kế sách gì để hàn gắn vết rạn này không?"

Tô Ẩn trầm ngâm một lát, rồi đáp: "Bẩm Chủ công, dân chúng không chỉ cần một minh quân hùng mạnh, mà còn cần một niềm tin vững chắc. Kẻ thù của chúng ta, dù là Ngô Nhật Khánh hay Lạc Ẩn, đã gieo rắc sự ngờ vực và sợ hãi. Chúng ta phải dùng chính nghĩa để xua tan bóng tối đó."

Anh tiếp tục: "Thần đề xuất, Chủ công hãy cho dựng một đài lớn tại Trường Yên – gọi là 'Thiên Minh Đài'!"

Đinh Bộ Lĩnh hơi ngạc nhiên. "Thiên Minh Đài? Để làm gì?"

"Bẩm, để mở truyền đạo, giảng nghĩa!" Tô Ẩn nói, ánh mắt anh sáng lên. "Chúng ta sẽ không chỉ truyền bá 'Dân – Nghĩa – Đạo' bằng lời nói suông, mà bằng những buổi giảng giải công khai, định kỳ. Chủ công và các vị trưởng đạo tâm phúc sẽ đích thân đứng lên, giải thích cặn kẽ về ý nghĩa của 'Dân – Nghĩa – Đạo,' về lợi ích của sự thống nhất, về những âm mưu chia rẽ của kẻ thù. Chúng ta sẽ mời người dân đến nghe, không phân biệt giàu nghèo, địa vị. Chúng ta sẽ dùng đạo lý để thuyết phục họ, dùng sự thật để xóa bỏ những hiểu lầm."

Anh giải thích thêm: "Việc này là để thay quyền bằng lý, thay quân sự bằng học thuật. Chúng ta sẽ cho dân chúng thấy rằng Trường Yên không chỉ có binh đao, mà còn có đạo lý, có sự thấu hiểu. Khi lòng dân đã vững, khi họ đã hiểu rõ chính nghĩa, thì dù kẻ thù có mạnh đến đâu cũng không thể lay chuyển được ý chí của họ. Chúng ta sẽ mời cả những bậc hiền tài, những nho sĩ uyên bác, những người có tiếng nói trong dân gian đến cùng truyền đạo."

Đinh Bộ Lĩnh lắng nghe, ánh mắt anh dần sáng rõ. Đây là một phương pháp hoàn toàn khác so với những gì anh đã từng làm. Anh đã quen với việc dùng sức mạnh để thống nhất, dùng uy quyền để ra lệnh. Nhưng Tô Ẩn đã chỉ cho anh một con đường khác – con đường của tri thức và lòng tin.

"Ngươi nghĩ cách này sẽ hiệu quả?" Đinh Bộ Lĩnh hỏi.

"Chắc chắn sẽ hiệu quả, bẩm Chủ công," Tô Ẩn đáp. "Hơn nữa, việc này còn là một lời tuyên bố ngầm với các đạo đang lung lay, rằng Trường Yên không chỉ mạnh về quân sự, mà còn có một nền tảng tư tưởng vững chắc. Nó sẽ khiến họ phải suy nghĩ lại về hành động ly khai."


Ngay lập tức, Đinh Bộ Lĩnh ra lệnh cho binh lính và thợ mộc tài giỏi nhất của Trường Yên bắt tay vào việc xây dựng Thiên Minh Đài tại một khu đất rộng rãi, bằng phẳng ngay cạnh điện Trường Yên. Kiến trúc của đài được thiết kế đơn giản nhưng uy nghiêm, với nền đá cao, mái ngói cong vút và những bậc thang rộng lớn dẫn lên trên, đủ chỗ cho hàng ngàn người đứng nghe. Những cây cột gỗ lớn được dựng lên, trên đỉnh treo những chiếc đèn lồng to lớn, sẵn sàng cho những buổi giảng đạo vào ban đêm.

Khi Thiên Minh Đài dần thành hình, và tin tức về việc Đinh Bộ Lĩnh sẽ đích thân giảng đạo được loan truyền, một luồng ý kiến phản đối không nhỏ đã xuất hiện. Không chỉ từ dân chúng đang hoang mang, mà cả từ một số quan lại, tướng lĩnh trong Hội Trị Sự.

Tại một buổi bàn bạc, một vị tướng già mặc bộ giáp sắt bạc màu, râu tóc đã điểm bạc, đập mạnh nắm đấm xuống bàn. "Bẩm Chủ công! Giặc còn ngoài biên – sao còn nói đạo lý? Quân Nam Hán đang lăm le xâm lược, các đạo phía Nam thì ly khai, Trần Lãm thì phản trắc! Chúng ta cần phải tập trung binh lực, luyện tập võ nghệ, chuẩn bị cho chiến tranh! Sao giờ lại đi dựng đài, giảng đạo lý cho dân chúng? Điều đó có giúp chúng ta đánh bại kẻ thù không?"

"Đạo lý có thể đẩy lùi quân giặc sao?" Một quan văn khác, với khuôn mặt nhăn nhó, phụ họa. "Lòng dân có thể thắng được binh đao của Nam Hán chăng? Thật là viển vông!"

Tô Ẩn bước tới, đối mặt với những lời phản đối. Anh nói, giọng anh trầm tĩnh nhưng đầy uy lực: "Chư vị, chúng ta không nói đạo lý suông. Chúng ta đang gieo mầm niềm tin. Một đạo quân mạnh mẽ mà lòng dân ly tán, chẳng khác nào một cỗ xe không có bánh. Quân giặc có thể mạnh về binh lực, nhưng chúng yếu về đạo lý. Khi chúng ta đã có chính nghĩa và lòng dân ủng hộ, thì bất kể kẻ thù nào cũng sẽ phải run sợ. Hơn nữa, việc giảng đạo lý sẽ giúp chúng ta thanh lọc những kẻ còn hoài nghi, khiến chúng tự bộc lộ bản chất."

Đinh Bộ Lĩnh nhìn những người đang phản đối, rồi quay sang nhìn Tô Ẩn, ánh mắt anh ẩn chứa sự tin tưởng tuyệt đối. "Ta tin vào Tô Ẩn. Và ta tin vào lòng dân. Nếu không có lòng dân, thì ta dù có thắng trận này, cũng sẽ thua trận sau. Đạo lý chính là binh khí mạnh nhất của chúng ta lúc này."


Việc Khai đài trấn quốc của Đinh Bộ Lĩnh không chỉ là một hành động mang tính biểu tượng, mà còn là một chiến lược sâu xa để củng cố nền tảng tinh thần của Đại Việt. Giữa lúc quân thù lăm le, nội bộ chia rẽ, việc thay quyền bằng lý, thay quân sự bằng học thuật là một bước đi táo bạo, nhưng cần thiết để giành lại "lòng dân" và chuẩn bị cho một cuộc chiến không chỉ trên chiến trường mà còn trong tư tưởng. "Giặc còn ngoài biên – sao còn nói đạo lý?" Đó là câu hỏi mà Đinh Bộ Lĩnh phải trả lời bằng chính hành động của mình, và bằng niềm tin vững chắc vào sức mạnh của chính nghĩa.