Tiếng sấm đêm, lời tuyên chiến "hợp máu" của Đinh Bộ Lĩnh, và kế sách táo bạo của Tô Ẩn đã đặt nền móng cho một trận chiến định mệnh tại cửa sông Bạch Đằng. Sáng hôm đó, một lớp sương mù dày đặc bao phủ dòng sông lịch sử, tạo nên một không khí mờ ảo, huyền bí, như ẩn chứa những bí mật của số phận.
Tại Bạch Đằng, Phạm Bạch Hổ, trong bộ giáp trụ màu đồng đã sờn cũ, đứng trên một đài quan sát bằng gỗ dựng tạm trên đỉnh đồi. Dù đã ở tuổi xế chiều, đôi mắt ông vẫn tinh tường, nhìn xuyên qua lớp sương mờ mịt. Quân lính dưới quyền ông, khoác những tấm áo vải bố màu xanh đậm, ẩn mình trong các lùm cây, bờ đá dọc hai bên bờ sông. Họ đã chuẩn bị sẵn sàng những mũi tên tẩm dầu, những bó đuốc, và những chiếc hỏa thuyền – những con thuyền cũ kỹ được nhồi đầy chất cháy, chực chờ lệnh xuất phát.
Bên cạnh ông, Tô Ẩn, mặc bộ áo choàng dài màu xanh lá cây đậm, tóc búi cao, ánh mắt sắc bén theo dõi từng con sóng. Anh không cầm binh khí, nhưng khí chất lại toát lên vẻ trầm tĩnh, tự tin của một quân sư tài ba.
"Thủy triều đang lên, Quân sư," Phạm Bạch Hổ nói khẽ, giọng ông đầy vẻ lo lắng. "Sương mù thế này, sợ địch không thấy rõ."
Tô Ẩn mỉm cười trấn an. "Không sao, Phạm lão tướng quân. Sương mù sẽ giúp ta che mắt địch, khiến chúng thêm phần chủ quan. Hơn nữa, những bè gỗ giả kia sẽ lộ rõ hơn khi thủy triều dâng. Đó là cái bẫy của chúng ta."
Quả nhiên, khi thủy triều dâng cao đến đỉnh điểm, những chiếc thuyền lớn của Nam Hán bắt đầu xuất hiện từ phía xa, lướt qua lớp sương mù dày đặc. Chúng là những chiến thuyền khổng lồ, được làm từ gỗ lim chắc chắn, cột buồm cao vút, trên đó cờ hiệu rồng vàng năm móng của nhà Hán bay phần phật trong gió biển. Tiếng trống trận và tiếng hò reo của binh lính Nam Hán vang vọng khắp mặt sông, thể hiện sự kiêu căng và tự tin của một đội quân hùng mạnh.
Hỏa công đại thành! Khi những chiếc thuyền Nam Hán lọt vào khu vực được đánh dấu, nơi những con đê giả bằng bè gỗ đã được dựng lên một cách khéo léo, Tô Ẩn ra hiệu lệnh. Từ hai bên bờ sông, hàng ngàn mũi tên lửa được bắn ra, găm vào những chiếc bè gỗ, và hàng chục chiếc hỏa thuyền được đẩy ra, lao thẳng vào đội hình của quân Nam Hán.
"Thiêu rụi chúng nó!" Tiếng gầm của Phạm Bạch Hổ vang vọng.
Lửa bùng lên dữ dội. Những chiếc bè gỗ khô cháy phừng phừng, tạo thành một hàng rào lửa trên mặt sông. Hỏa thuyền lao vào, đâm sầm vào thân thuyền địch, biến những chiến thuyền hùng vĩ của Nam Hán thành những ngọn đuốc khổng lồ. Mùi khét lẹt của gỗ cháy, mùi khói đen mù mịt, và tiếng la hét thảm thiết của binh lính Nam Hán vang lên khắp Bạch Đằng.
Thủy triều bắt đầu rút. Những chiếc thuyền lớn của Nam Hán, nặng nề vì hỏa công và bị mắc kẹt bởi những bè gỗ, không thể di chuyển. Chúng trở thành những mục tiêu bất động giữa biển lửa. Quân lính Nam Hán hoảng loạn, nhảy xuống sông, nhưng lại vướng vào những cọc ngầm sắc nhọn mà quân Trường Yên đã cắm từ trước. Mũi tên từ hai bên bờ sông bắn ra như mưa, chặn đứng mọi ý định thoát thân.
Trận chiến kết thúc chóng vánh, nhưng với một kết quả vang dội. Trong ánh chiều tà, mặt sông Bạch Đằng vẫn còn khói bốc lên nghi ngút, và những chiếc thuyền Nam Hán đang bốc cháy ngùn ngụt, biến thành những đống than khổng lồ. Tổng cộng, bảy chiếc thuyền Nam Hán bị thiêu rụi, trong đó có cả những chiếc chiến hạm lớn nhất của chúng. Hàng trăm binh lính Nam Hán bị chết cháy, hoặc bị bắn hạ khi cố gắng thoát thân. Đây là một chiến thắng vang dội, tái hiện lại hào khí của Ngô Quyền xưa kia, giáng một đòn chí mạng vào tham vọng xâm lược của Nam Hán.
Trong số các tù binh Nam Hán bị bắt sống, có một tướng Hán cấp cao, mặc bộ áo giáp đen thêu hình hổ, khuôn mặt hắn đầy vẻ kinh hoàng và tuyệt vọng. Hắn bị trói chặt, đưa đến trước mặt Tô Ẩn và Phạm Bạch Hổ. Hắn quỳ sụp xuống, run rẩy van xin tha mạng.
"Ta... ta sẽ khai tất cả! Xin tha mạng cho ta!" Hắn lắp bắp, khuôn mặt tái mét.
"Nói! Ngươi đã thông đồng với ai ở Đại Việt?" Tô Ẩn hỏi, giọng anh lạnh lùng.
Tên tướng Hán, không còn chút khí phách nào, lí nhí khai ra một bí mật kinh hoàng: "Có... có nội ứng trong Hội Trị Sự của các người! Hắn ta đã vẽ thủy đồ cho quân! Hắn đã chỉ cho chúng tôi những con đường thủy an toàn để vượt qua Bạch Đằng, và chỉ ra những điểm yếu trong phòng thủ của các người! Hắn nói rằng hắn sẽ giúp chúng tôi lật đổ Đinh Bộ Lĩnh!"
"Kẻ đó là ai?" Lữ Kính gầm lên, ông vừa từ Hoa Lư đến, nghe được lời khai của tên tướng Hán, khuôn mặt ông đanh lại.
Tên tướng Hán sợ hãi, lắp bắp khai ra một cái tên. Nhưng cái tên đó lại không phải là Ngô Nhật Khánh hay Lư Hàn, mà là một vị trưởng đạo có tiếng tăm, người đã từng ngồi trong Hội Trị Sự, và thậm chí đã từng ủng hộ "Thiên Minh Lệnh".
Lời khai của tên tướng Hán như một nhát dao đâm thẳng vào tim những người có mặt. Một vết rạn mới lại xuất hiện, sâu hơn và đáng sợ hơn bao giờ hết. Nếu có nội ứng trong chính Hội Trị Sự, thì ai là người có thể tin tưởng được nữa? Ngô Nhật Khánh chỉ là con bài, Lạc Ẩn là kẻ giật dây, nhưng có kẻ nào đó trong chính những người được cho là đồng minh lại đang âm thầm bán đứng đất nước, vẽ đường cho giặc?
Trận Hỏa Hà là một chiến thắng vang dội, nhưng nó cũng mang theo một tin tức kinh hoàng, gieo rắc sự ngờ vực sâu sắc vào nội bộ Trường Yên. Câu hỏi ám ảnh nhất lúc này là: Ai trong hội bán nước? Cuộc chiến của Đinh Bộ Lĩnh không chỉ dừng lại ở việc dẹp loạn và chống ngoại xâm, mà đã trở thành một cuộc thanh lọc nội bộ tàn khốc, một cuộc truy tìm bóng ma phản bội đang ẩn mình ngay trong chính hàng ngũ của mình.