CHƯƠNG 110 – KẾ PHẢN LỬA BẠCH ĐẰNG

 Lời tuyên bố đầy thống thiết và quyết đoán của Đinh Bộ Lĩnh: “Nếu thiên hạ không hợp lời, hãy hợp máu” đã chấm dứt mọi hy vọng về một sự thống nhất hòa bình. Giờ đây, chỉ còn một con đường duy nhất để cứu vãn Đại Việt khỏi cảnh chia cắt và ngoại bang xâm lược: dùng vũ lực. Mối hiểm họa từ Nam Hán ở cửa biển Đại Than đang cấp bách hơn bao giờ hết, buộc Đinh Bộ Lĩnh phải hành động quyết liệt.

Ngay sau Hội nghị bất thành ở Hoa Lư, Đinh Bộ Lĩnh đã triệu tập Tô Ẩn và Phạm Bạch Hổ đến Đông Cung. Không khí trong căn phòng nhỏ, nơi ánh đèn lồng chiếu rọi lên những bản đồ quân sự, trở nên đặc quánh. Đinh Bộ Lĩnh vẫn giữ vẻ mặt kiên định, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Tô Ẩn – người đã được giao trọng trách nơi tuyến đầu.

"Tô Ẩn," Đinh Bộ Lĩnh nói, giọng anh trầm hùng. "Quân Nam Hán đã tiến sâu vào Đại Than. Chúng ta không thể chờ đợi thêm. Ngươi đã có kế sách gì để đối phó với thủy binh hùng mạnh của chúng?"

Tô Ẩn bước tới gần bản đồ, ngón tay anh chỉ vào dòng sông Bạch Đằng cuồn cuộn. "Bẩm Chủ công, thần đã suy tính kỹ. Lần này, chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ bị động. Chúng ta sẽ dùng chính Bạch Đằng làm mồ chôn giặc Nam Hán, giống như tiền nhân Ngô Quyền đã từng làm. Nhưng sẽ là một phiên bản hiểm độc hơn, khiến chúng không thể ngờ."

Anh bắt đầu trình bày kế hoạch của mình: "Nam Hán ỷ vào thủy quân mạnh mẽ, chắc chắn sẽ tiếp tục tiến sâu vào sông Bạch Đằng, nghĩ rằng chúng có thể dễ dàng đổ bộ và tiến vào kinh đô. Chúng ta sẽ thiết lập một con đê giả trên sông Bạch Đằng."

Phạm Bạch Hổ nhíu mày: "Đê giả? Sông Bạch Đằng rộng lớn như vậy, làm sao có thể xây đê giả mà không bị phát hiện?" Ông, với kinh nghiệm trận mạc dày dặn, nhìn Tô Ẩn đầy nghi hoặc.

Tô Ẩn mỉm cười nhẹ. "Bẩm Phạm lão tướng quân, đây không phải là một con đê bằng đất đá. Chúng ta sẽ dùng những bè gỗ lớn, buộc chặt vào nhau bằng dây mây tẩm dầu, rồi ngụy trang bằng rong rêu và cây cỏ khô. Chúng ta sẽ đặt chúng ở một khúc sông hiểm yếu, nơi nước chảy xiết và có nhiều bãi đá ngầm." Anh chỉ vào một điểm trên bản đồ. "Mục đích là để dụ quân Nam Hán vào chính khu vực này khi thủy triều dâng cao. Khi chúng đã lọt vào, chúng ta sẽ chờ thủy triều rút, để những con thuyền lớn của chúng bị mắc cạn."

"Đánh vào thủy triều!" Phạm Bạch Hổ gật gù, ánh mắt ông sáng lên. "Kế của Ngô Quyền năm xưa!"

"Chưa hết, thưa lão tướng," Tô Ẩn tiếp lời. "Khi thuyền địch mắc cạn, chúng ta sẽ giáng một đòn chí mạng. Phạm lão tướng quân, thần xin nhờ người chuẩn bị hỏa thuyền, mô phỏng kế cũ của Ngô Quyền, nhưng với quy mô lớn hơn và thủ đoạn tinh vi hơn."

Phạm Bạch Hổ đứng thẳng người, giọng ông đầy hào khí: "Hỏa thuyền! Lão thần đã chờ đợi mệnh lệnh này từ lâu! Ta sẽ tập hợp những chiếc thuyền cũ, nhồi đầy củi khô, rơm rạ tẩm dầu, lại thêm cả lưu huỳnh và diêm tiêu. Dưới làn tên lửa, chúng sẽ biến Bạch Đằng thành biển lửa!" Ông hình dung ra cảnh tượng đó, vẻ mặt rạng rỡ.

"Và một điều nữa," Tô Ẩn nói, ánh mắt anh nhìn Đinh Bộ Lĩnh. "Khi quân Nam Hán mắc cạn và bị tấn công bằng hỏa thuyền, chắc chắn chúng sẽ tìm cách tháo chạy lên bờ. Quân của chúng ta sẽ mai phục sẵn hai bên bờ sông, giăng lưới sắt và cạm bẫy khắp nơi. Kẻ nào thoát được khỏi biển lửa cũng sẽ không thoát được khỏi mũi tên, ngọn giáo của quân ta."

Đinh Bộ Lĩnh chăm chú lắng nghe, không bỏ sót một chi tiết nào. Anh nhìn Tô Ẩn, một sự tin tưởng tuyệt đối hiện rõ trong ánh mắt. Tô Ẩn không chỉ thông minh, mà còn có khả năng nhìn xa trông rộng, biết cách biến hiểm nguy thành cơ hội. Anh cũng nhìn Phạm Bạch Hổ, vị lão tướng đầy kinh nghiệm, người sẽ trực tiếp biến kế sách này thành hiện thực.

Sau một lúc im lặng, Đinh Bộ Lĩnh chậm rãi đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch của kinh thành. Giọng anh trầm hùng, nhưng đầy quyết tâm, không chỉ là mệnh lệnh cho hai người trước mặt, mà còn là lời tự hứa với chính mình, với giang sơn Đại Việt:

“Đánh một lần, để họ ngàn đời không dám vào.”

Lời nói của Đinh Bộ Lĩnh không chỉ đơn thuần là muốn giành chiến thắng trong trận này. Đó là một tuyên bố mạnh mẽ, một quyết tâm triệt để muốn giáng cho Nam Hán một đòn đau đớn đến mức chúng sẽ không bao giờ dám dòm ngó đến bờ cõi Đại Việt nữa. Đây không chỉ là một trận đánh, mà là một trận chiến định đoạt tương lai, một cuộc chiến để khẳng định chủ quyền và ý chí độc lập của dân tộc.


Kế phản lửa Bạch Đằng đã được thiết lập. Sông Bạch Đằng, dòng sông lịch sử đã từng chứng kiến chiến công hiển hách của Ngô Quyền, giờ đây lại sắp trở thành chiến trường cho một trận huyết chiến mới. Tô Ẩn với trí tuệ mưu lược, Phạm Bạch Hổ với kinh nghiệm trận mạc, và Đinh Bộ Lĩnh với ý chí sắt đá, tất cả đều sẵn sàng cho một cuộc đối đầu không khoan nhượng. Lửa sẽ bùng cháy trên sông nước, và một lần nữa, máu sẽ đổ để bảo vệ nền độc lập của Đại Việt.