CHƯƠNG 104 – GIAO CHIẾN DƯỚI ẢI LẠNH

 Khi lửa ngầm trong thành Cố Ải bùng cháy dữ dội, gieo rắc sự hỗn loạn và nghi kỵ giữa quân của Lư Hàn và Ngô Nhật Khánh, đó cũng là lúc Lữ Kính ra quân. Với thông tin tình báo chính xác từ Tô Ẩn về việc Lư Hàn đã điều quân đi kiểm tra "Đền Bắc," Lữ Kính biết rằng đây là cơ hội vàng để giáng một đòn mạnh vào lực lượng chính của kẻ thù. Ông dẫn theo một đội quân tinh nhuệ, những người lính mặc áo giáp màu đồng sẫm, khuôn mặt hằn rõ vẻ quyết tâm, tiến thẳng lên phía Bắc Cố Ải.

Con đường dẫn đến Đền Bắc đi qua một thung lũng sâu, được biết đến với cái tên “Thung Ải Lạnh”. Nơi đây quanh năm mây mù bao phủ, không khí ẩm ướt và lạnh lẽo, những vách đá dựng đứng hai bên tạo thành một hành lang hẹp, rất dễ dàng trở thành bãi mai phục. Cảnh quan tiêu điều với những cây cổ thụ khẳng khiu, rêu phong bám đầy, khiến nơi đây càng thêm vẻ u ám.

Quả nhiên, khi quân Trường Yên tiến vào thung lũng, họ lập tức chạm trán với đạo binh của Lư Hàn. Quân của Lư Hàn, với những bộ áo giáp da trâu đen và những chiếc rìu lớn, biểu tượng của sự tàn bạo, xuất hiện từ phía sườn núi, chặn đứng con đường. Lư Hàn, với bộ giáp sắt đen kịt, mặt mày dữ tợn, đứng trên một tảng đá cao, tay cầm thanh đại rìu, ánh mắt hắn lạnh như băng, ẩn chứa sự căm thù sâu sắc.

"Đinh Bộ Lĩnh! Ngươi dám khinh thường Ngô gia ta sao?" Lư Hàn gầm lên, giọng hắn vang vọng khắp thung lũng. "Hôm nay, chính ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngông cuồng của mình!"

Không nói nhiều lời, Lữ Kính ra lệnh tấn công. Cuộc giao chiến diễn ra ác liệt. Tiếng binh khí va chạm chan chát, tiếng la hét, tiếng rên rỉ của binh sĩ vang vọng khắp thung lũng. Quân Trường Yên dưới sự chỉ huy tài tình của Lữ Kính đã chiến đấu dũng mãnh, nhưng quân của Lư Hàn cũng không kém phần hung hãn. Chúng chiến đấu như những con thú bị dồn vào đường cùng, bảo vệ lý tưởng "Tái lập Đại Ngô" mù quáng của mình.

Trận chiến kéo dài ròng rã ba ngày ba đêm. Ban ngày, hai bên giằng co từng tấc đất. Ban đêm, cái lạnh thấu xương của Thung Ải Lạnh và những cuộc tập kích bất ngờ khiến binh lính kiệt sức. Cả hai bên đều chịu tổn thất nặng nề. Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi đất ẩm và hơi lạnh, tạo nên một không khí rùng rợn.

Đến đêm thứ ba, khi quân Trường Yên đã bắt đầu thấm mệt, Lư Hàn đã sử dụng một kế sách hiểm độc – kế “dương hàng thực phản”. Hắn cho một toán quân nhỏ, khoảng vài trăm người, giương cờ trắng, giả vờ như đã hết sức chống cự và muốn đầu hàng. Những tên lính giả hàng buông vũ khí, run rẩy bước ra từ phía chiến tuyến của Lư Hàn, quỳ rạp xuống đất, van xin được tha mạng.

"Chúng ta xin hàng! Đừng giết chúng tôi! Chúng tôi bị ép buộc thôi!" Tiếng van xin thảm thiết vang lên trong đêm tối.

Lữ Kính, mặc dù cảnh giác cao độ, nhưng không khỏi động lòng trắc ẩn khi nhìn thấy những binh lính rách rưới, co ro vì lạnh. Ông ra lệnh cho quân lính ngừng tấn công, cử một đội nhỏ tiến lên tiếp nhận hàng binh.

"Cẩn thận!" Lữ Kính nhắc nhở tướng sĩ, tay ông vẫn đặt trên chuôi kiếm.

Tuy nhiên, đó chỉ là cái bẫy. Ngay khi đội quân Trường Yên tiến vào gần, những tên "hàng binh" đột nhiên rút đoản kiếm giấu trong ống tay áo, tấn công bất ngờ. Cùng lúc đó, từ hai bên sườn núi và phía sau đội hình hàng binh, hàng ngàn binh lính của Lư Hàn, vốn đã ẩn nấp kỹ lưỡng, bất ngờ lao ra như bão táp. Chúng không chỉ tấn công bằng binh khí, mà còn ném những túi vải chứa đầy chất cháy, biến một phần Thung Ải Lạnh thành biển lửa.

Quân Trường Yên đã lọt vào vòng vây hiểm ác của Lư Hàn. Lữ Kính lập tức nhận ra mình đã bị lừa. "Khốn kiếp! Lư Hàn, đồ tiểu nhân!" Ông rống lên. Tiếng hò reo chiến thắng của quân Lư Hàn vang vọng khắp thung lũng. Trận đánh lại một lần nữa bùng lên ác liệt, nhưng lần này, quân Trường Yên ở thế bị động, đối mặt với nguy cơ bị tiêu diệt hoàn toàn.

Cái lạnh thấu xương của Thung Ải Lạnh, cùng với sự hiểm độc của kế "dương hàng thực phản", đã đẩy Lữ Kính và quân Trường Yên vào một tình thế vô cùng nguy hiểm. Mặc dù Tô Ẩn đã gây hỗn loạn trong Cố Ải, nhưng Lư Hàn vẫn chứng tỏ hắn là một đối thủ đáng gờm, sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích. Cuộc chiến dưới Ải Lạnh vẫn chưa kết thúc, và số phận của quân Trường Yên đang bị đe dọa nghiêm trọng.