Sau khi Đinh Bộ Lĩnh ban bố kế sách "vừa trảm – vừa thu", một hội nghị quân sự cấp cao được triệu tập tại một sảnh nhỏ bên trong Đông Cung. Không phải là đại điện rộng lớn, mà là một căn phòng ấm cúng hơn, nơi những đường nét kiến trúc tinh xảo của Hoàng thành Hoa Lư hiện rõ qua từng cột gỗ chạm trổ và những bức bình phong sơn mài. Ánh đèn lồng dịu nhẹ soi sáng bản đồ quân sự trải rộng trên bàn, nơi những vị trí hiểm yếu của Tam Đái được đánh dấu cằn cỗi.
Đinh Bộ Lĩnh, Lữ Kính, và Tô Ẩn là ba trụ cột của cuộc họp. Đinh Bộ Lĩnh mặc một bộ áo bào lụa tơ tằm màu vàng nhạt, tượng trưng cho sự uy nghiêm mà vẫn gần gũi. Lữ Kính vẫn trong bộ giáp trụ quen thuộc, mang theo khí chất của một dũng tướng đã kinh qua trận mạc. Tô Ẩn, với chiếc áo gấm màu xanh sẫm, đôi mắt sáng và sắc sảo, là người phác thảo kế hoạch.
"Kế sách 'vừa trảm – vừa thu' đã được định đoạt," Đinh Bộ Lĩnh mở lời, giọng anh trầm ổn nhưng đầy sức nặng. "Giờ đây, chúng ta cần một kế hoạch tác chiến cụ thể để dứt điểm Lư Hàn và Ngô Nhật Khánh tại Cố Ải, đồng thời chặt đứt mối liên kết với Nam Hán. Tô Ẩn, ngươi đã có tính toán?"
Tô Ẩn bước tới gần bản đồ, tay cầm một chiếc thước gỗ nhỏ, chỉ vào các điểm chiến lược. "Bẩm Chủ công, Lữ tướng quân, kế sách của thần là 'chia Tam Đạo' để tạo thế gọng kìm, khiến địch không kịp trở tay và phải bộc lộ hết điểm yếu."
Anh bắt đầu phác thảo kế hoạch một cách mạch lạc, rõ ràng:
"Đạo thứ nhất, trọng yếu nhất, sẽ do Lữ Kính đảm nhiệm. Lữ tướng quân sẽ đem quân công chính diện Cố Ải." Tô Ẩn chỉ vào Cố Ải trên bản đồ. "Quân lính của Lư Hàn và Ngô Nhật Khánh đã quen với việc phòng thủ trực diện, chúng sẽ tập trung toàn bộ lực lượng ở đó. Lữ tướng quân sẽ dùng binh pháp chính quy, liên tục tấn công, tạo áp lực lớn, buộc địch phải dồn quân cố thủ, không thể phân tán lực lượng đi nơi khác. Nhưng tuyệt đối không đánh đổi sinh mạng vô ích. Mục tiêu chính diện là cầm chân và nghi binh, khiến chúng tin rằng đây là đòn tấn công chủ lực của chúng ta."
Lữ Kính gật đầu, ánh mắt ông rực lửa chiến đấu. "Ta hiểu. Sẽ khiến chúng phải đổ mồ hôi hột ở tiền tuyến."
Tô Ẩn tiếp tục, chỉ sang phía Đông trên bản đồ: "Đạo thứ hai, sẽ do Phạm Bạch Hổ từ phía Đông chặn tiếp viện." Anh giải thích: "Lư Hàn và Ngô Nhật Khánh đã nhận viện trợ từ Nam Hán, và chắc chắn chúng sẽ tìm cách liên lạc để cầu viện thêm. Các con đường phía Đông, đặc biệt là các ngả đường thủy và đường bộ nhỏ men theo sườn núi, chính là lối tiếp viện quan trọng nhất của chúng. Phạm lão tướng quân, người sẽ dẫn quân tinh nhuệ, bao gồm cả binh lính thiện chiến của các đạo phía Đông, án ngữ các con đường này. Nhiệm vụ của người là không cho bất kỳ sự tiếp viện nào từ bên ngoài, đặc biệt là từ Nam Hán, có thể lọt vào Cố Ải."
Phạm Bạch Hổ, với bộ râu bạc phơ và ánh mắt tinh tường, bước lên. Ông mặc một bộ áo giáp da trâu màu nâu đất, bên ngoài là áo choàng bằng vải bông thô, biểu thị sự sẵn sàng cho một trận chiến dài hơi. "Lão thần xin tuân lệnh! Dù có là hổ báo chốn rừng sâu hay giặc Nam Hán hung tàn, cũng không thể vượt qua hàng rào phòng thủ của lão thần!" Giọng ông tuy có tuổi nhưng vẫn đầy dứt khoát.
"Và cuối cùng, đạo thứ ba, cũng là đạo quyết định, sẽ do chính thần đảm nhiệm," Tô Ẩn nói, ánh mắt anh lóe lên vẻ tự tin. "Thần sẽ giả thương nhân, đột nhập vào thành Cố Ải."
Lời nói này khiến cả Đinh Bộ Lĩnh và Lữ Kính đều bất ngờ. Lữ Kính cau mày: "Ngươi sẽ vào thẳng hang ổ của kẻ địch? Quá nguy hiểm! Nếu bị phát hiện..."
Tô Ẩn mỉm cười trấn an: "Lữ tướng quân yên tâm. Ngay sau trận Cố Ải, chúng ta đã thu thập được nhiều tài liệu mật và nắm bắt được cách thức hoạt động của Huyết Ảnh. Hơn nữa, những kẻ mà thần đã gieo rắc tin đồn 'giả hàng di phản' vẫn còn ẩn mình trong thành. Thần sẽ lợi dụng điều đó." Anh tiếp tục giải thích chi tiết kế hoạch: "Thần sẽ cải trang thành một thương nhân bị quân Trường Yên truy đuổi, giả vờ muốn tìm kiếm sự bảo vệ từ Lư Hàn và Ngô Nhật Khánh, đồng thời mang theo những tin tức 'quan trọng' về sự yếu kém của quân ta. Khi vào được bên trong, thần sẽ tìm cách liên lạc với những kẻ đã bị chúng ta 'mua chuộc' từ trước, gieo rắc thêm tin đồn về sự bất hòa giữa Lư Hàn và Ngô Nhật Khánh, khiến nội bộ chúng ngày càng chia rẽ. Khi thời cơ chín muồi, thần sẽ đốt phá kho lương, hoặc mở cửa thành từ bên trong, tạo điều kiện cho Lữ tướng quân công phá."
Đinh Bộ Lĩnh im lặng lắng nghe, ánh mắt anh dõi theo từng lời nói, từng cử chỉ của Tô Ẩn. Anh biết, kế sách này mạo hiểm, nhưng nó là cách duy nhất để kết thúc cuộc chiến này một cách nhanh chóng và hiệu quả nhất, tránh đổ máu vô ích. Anh nhìn Lữ Kính và Phạm Bạch Hổ: "Các ngươi có ý kiến gì không?"
Lữ Kính và Phạm Bạch Hổ nhìn nhau, rồi cùng đồng loạt gật đầu. "Kế này tuy hiểm, nhưng chính xác là đòn chí mạng vào yếu huyệt của địch," Lữ Kính nói. "Quân sư Tô Ẩn đã nắm rõ chúng."
Đinh Bộ Lĩnh đứng dậy, nắm chặt tay Tô Ẩn. "Vậy thì, kế chia Tam Đạo đã được quyết. Dân – Nghĩa – Đạo sẽ soi sáng con đường chúng ta!" Giọng anh vang vọng, tràn đầy niềm tin và quyết tâm.
Ba đạo quân được giao phó cho ba vị tướng tài, mỗi người một nhiệm vụ, một mục tiêu. Cố Ải, nơi tưởng chừng đã là mồ chôn của quân phản loạn, giờ đây lại sắp trở thành nơi quyết định vận mệnh cuối cùng của cuộc chiến. Màn đêm bao trùm Trường Yên, nhưng trong ánh đèn lồng của Đông Cung, một kế hoạch táo bạo và đầy rủi ro đã được định đoạt, hứa hẹn một trận chiến cuối cùng đầy kịch tính để giành lại sự thống nhất cho Đại Việt.